alee
21-09-2007, 19:31
Lần hẹn hò đầu tiên là cả một "công trình", thế mà hổng hiểu sao nhiều đôi lứa phải ca bài ca: "lần đầu là lần cuối, buồn gì đâu!"...
http://www.muctim.com.vn/article/media/2007/9-18/14200/cuoi-nd.jpg
Nhưng, cái gì cũng có cái lí của nó! Chuyện hẹn hò mà như thế này thì ai mà hổng... chạy mất dép!
HẮN "RUNG ĐÙI... PHÈ PHỠN"!
Anh chàng cực ổn, nói chuyện cũng rất dí dỏm, nhưng giá như mà trong lúc pha trò làm tớ vui, hắn đừng rung đùi... bần bật. Từ đầu đến cuối, không lúc nào hắn ngừng rung đùi, trừ lúc... uống nước. Hic, tớ nhìn một hồi thấy nhức đầu, chóng mặt luôn! Một điểm trừ to tướng!
P.NGHI (Q.5)
NHỎ... NGẬM TĂM!
Hổng phải là theo nghĩa bóng là "ít nói" đâu nghen! Chính xác là nhỏ... ngậm tăm sau bữa ăn cả nửa tiếng đồng hồ mà nói chuyện với tớ! Ôi, thiệt tình cực kì phản cảm! Dù nhỏ có cái răng khểnh rất duyên, tớ cũng xin... nhường cơ hội cho những anh chàng khác!
THẾ TOÀN (ĐH Mĩ Thuật)
VÔ TƯ HAY VÔ DUYÊN?
Nhỏ rất hay cười, nhiều khi đứng từ xa nhìn nhỏ nói cười với mấy nhỏ bạn, tớ thấy nhỏ... duyên gì đâu! Năn nỉ mãi, nhỏ mới đồng ý đi xem phim. Tớ chọn một bộ phim hài nhẹ nhàng. Nhỏ rất... vô tư, lúc nào cũng nói cười tíu tít, ngay cả khi phim đã chiếu. Nhỏ nói coi phim này rồi, và thế là từ đầu đến cuối nhỏ... thuyết minh phim cho tớ nghe. Trước mỗi tình huống sắp sửa gây hài, nhỏ nói giùm nhân vật và cười giùm luôn. Không chỉ có tớ thấy mất hứng, nhiều người xung quanh còn bực ra mặt. Tớ hết thấy nhỏ vô tư, chỉ còn thấy một chữ "vô duyên" to tướng!
Q.T. (Q.1)
DIỄN VIÊN TRƯƠNG MINH QUỐC THÁI
http://muctim.com.vn/article/media/2007/9-18/14200//cuoi2.jpg
TỪ TỪ, CÁI GÌ CŨNG PHẢI TỪ TỪ...
* Anh còn nhớ lần hẹn hò đầu tiên của mình chứ?
- Hình như là lúc 12 tuổi. Ha ha... Hẹn với cô em họ... 14 tuổi. Con nít có biết gì đâu, thấy xinh thì hẹn thôi hà! Nhưng cũng hồi hộp, căng thẳng ghê lắm!
http://muctim.com.vn/article/media/2007/9-18/14200//cuoi3.jpg
* Theo anh, tuổi mới lớn nên hẹn hò ở nơi nào? Thời gian lí tưởng?
- Anh thì anh hẹn ở công viên trước nhà, sáng sủa, có không khí, lãng mạn. Tất nhiên là vào thời điểm mà bài vở, chuyện má giao đã hoàn tất, khỏi bị kêu réo um sùm.
* Đúng thông lệ, một buổi hẹn hò đậm chất xì tin phải diễn ra thế nào?
- Phe nào chủ động không thành vấn đề. Con trai nhất định phải đến sớm, ăn mặc coi cho... sạch sẽ. Suốt buổi, phải galăng. Nếu là lần hẹn đầu tiên, dứt khoát phải giành trả tiền để tạo ấn tượng, mấy lần sau thì... hợp tác xã. À quên, có đưa người ta về thì đưa tới đầu ngõ thôi. Từ từ, cái gì cũng phải từ từ...
* Có nên tìm kiếm "chuyên viên tư vấn" cho buổi hẹn đầu?
- Không. Nói cho bị la chết à? Nói cho lộ bí mật à? Chuyện của riêng mà! Vậy mới thú vị chứ! Suỵt!
* "Bắc cầu nối" cho lần sau thế nào?
- Theo anh, không cần phải nói ra đâu. Trong buổi hẹn đầu, cứ đem con người thật, tình cảm thật ra mà "câu" đối tượng. Người ta có cảm tình với mình ắt sẽ gật đầu lần sau thôi.
À, với anh thì lần hẹn sau với cô em hết mang tính chất hẹn hò, tại... bà con mà!
NGỌC HUYỀN thực hiện
DIỄN VIÊN HUY KHÁNH
http://muctim.com.vn/article/media/2007/9-18/14200//cuoi4.jpg
QUÁ TRỜI... RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI
Năm lớp 7, anh "kết" một cô bạn "hay hay" lớp bên, chẳng dám nói, chỉ dám nhìn người ta từ xa thôi. Sau một thời gian "nhìn" thì chuyển sang giai đoạn "viết thư tỉnh tò" - những lá thư nho nhỏ, lời lẽ ngô nghê. Ai ngờ người ta cũng "khoái", viết thư lại cho mình. Sau đó thì hai đứa chuyền tay "sáng tác" chung một quyển nhật kí, kể chuyện học hành, bạn bè và cả những chuyện... linh tinh. Chơi chung với nhau như vậy đến năm lớp 9, đến hồi chuyển trường lên cấp 3 thì... mất liên lạc. Hic hic!
http://muctim.com.vn/article/media/2007/9-18/14200//cuoi5.jpg
Thời đi học, anh có nhiều rung động, nhưng mối tình đầu thì chỉ có một thôi. Đó là khi bản thân anh đã có thể quyết định sẽ gắn bó lâu dài, không chỉ đơn thuần là "muốn tới đâu thì tới" như những rung động đầu tiên. Thời sinh viên, khi nghe người ta nói "mối tình đầu tiên thường... thất bại" anh không tin. Ba năm gắn bó và yêu nhau với "người ấy", hai người đã có những kỉ niệm rất đẹp, có sự chia sẻ, đồng cảm sâu sắc, anh ngỡ rằng mình có thể chứng minh ngược lại điều đó. Nhưng cuối cùng thì chuyên gì đến vẫn phải đến thôi. Với mối tình đầu tiên, người ta yêu nhau "say đắm" và nồng nhiệt lắm nhưng cũng chưa biết nghĩ cho nhau nhiều đâu. Ngày đó, anh nghĩ cho mình nhiều hơn. Bây giờ khác rồi, khi người ta thất bại, đứng lên thì người ta sẽ biết trân trọng những gì mình có, sẽ "biết cách" yêu và đón nhận tình yêu. Anh nghĩ, trong cuộc sống, không riêng gì tình yêu, mình phải biết nhìn về quá khứ, không phải để tiếc nuối hoài, mà để rút kinh nghiệm cho những lần sau tốt đẹp hơn. Phải không?
http://www.muctim.com.vn/article/media/2007/9-18/14200/cuoi-nd.jpg
Nhưng, cái gì cũng có cái lí của nó! Chuyện hẹn hò mà như thế này thì ai mà hổng... chạy mất dép!
HẮN "RUNG ĐÙI... PHÈ PHỠN"!
Anh chàng cực ổn, nói chuyện cũng rất dí dỏm, nhưng giá như mà trong lúc pha trò làm tớ vui, hắn đừng rung đùi... bần bật. Từ đầu đến cuối, không lúc nào hắn ngừng rung đùi, trừ lúc... uống nước. Hic, tớ nhìn một hồi thấy nhức đầu, chóng mặt luôn! Một điểm trừ to tướng!
P.NGHI (Q.5)
NHỎ... NGẬM TĂM!
Hổng phải là theo nghĩa bóng là "ít nói" đâu nghen! Chính xác là nhỏ... ngậm tăm sau bữa ăn cả nửa tiếng đồng hồ mà nói chuyện với tớ! Ôi, thiệt tình cực kì phản cảm! Dù nhỏ có cái răng khểnh rất duyên, tớ cũng xin... nhường cơ hội cho những anh chàng khác!
THẾ TOÀN (ĐH Mĩ Thuật)
VÔ TƯ HAY VÔ DUYÊN?
Nhỏ rất hay cười, nhiều khi đứng từ xa nhìn nhỏ nói cười với mấy nhỏ bạn, tớ thấy nhỏ... duyên gì đâu! Năn nỉ mãi, nhỏ mới đồng ý đi xem phim. Tớ chọn một bộ phim hài nhẹ nhàng. Nhỏ rất... vô tư, lúc nào cũng nói cười tíu tít, ngay cả khi phim đã chiếu. Nhỏ nói coi phim này rồi, và thế là từ đầu đến cuối nhỏ... thuyết minh phim cho tớ nghe. Trước mỗi tình huống sắp sửa gây hài, nhỏ nói giùm nhân vật và cười giùm luôn. Không chỉ có tớ thấy mất hứng, nhiều người xung quanh còn bực ra mặt. Tớ hết thấy nhỏ vô tư, chỉ còn thấy một chữ "vô duyên" to tướng!
Q.T. (Q.1)
DIỄN VIÊN TRƯƠNG MINH QUỐC THÁI
http://muctim.com.vn/article/media/2007/9-18/14200//cuoi2.jpg
TỪ TỪ, CÁI GÌ CŨNG PHẢI TỪ TỪ...
* Anh còn nhớ lần hẹn hò đầu tiên của mình chứ?
- Hình như là lúc 12 tuổi. Ha ha... Hẹn với cô em họ... 14 tuổi. Con nít có biết gì đâu, thấy xinh thì hẹn thôi hà! Nhưng cũng hồi hộp, căng thẳng ghê lắm!
http://muctim.com.vn/article/media/2007/9-18/14200//cuoi3.jpg
* Theo anh, tuổi mới lớn nên hẹn hò ở nơi nào? Thời gian lí tưởng?
- Anh thì anh hẹn ở công viên trước nhà, sáng sủa, có không khí, lãng mạn. Tất nhiên là vào thời điểm mà bài vở, chuyện má giao đã hoàn tất, khỏi bị kêu réo um sùm.
* Đúng thông lệ, một buổi hẹn hò đậm chất xì tin phải diễn ra thế nào?
- Phe nào chủ động không thành vấn đề. Con trai nhất định phải đến sớm, ăn mặc coi cho... sạch sẽ. Suốt buổi, phải galăng. Nếu là lần hẹn đầu tiên, dứt khoát phải giành trả tiền để tạo ấn tượng, mấy lần sau thì... hợp tác xã. À quên, có đưa người ta về thì đưa tới đầu ngõ thôi. Từ từ, cái gì cũng phải từ từ...
* Có nên tìm kiếm "chuyên viên tư vấn" cho buổi hẹn đầu?
- Không. Nói cho bị la chết à? Nói cho lộ bí mật à? Chuyện của riêng mà! Vậy mới thú vị chứ! Suỵt!
* "Bắc cầu nối" cho lần sau thế nào?
- Theo anh, không cần phải nói ra đâu. Trong buổi hẹn đầu, cứ đem con người thật, tình cảm thật ra mà "câu" đối tượng. Người ta có cảm tình với mình ắt sẽ gật đầu lần sau thôi.
À, với anh thì lần hẹn sau với cô em hết mang tính chất hẹn hò, tại... bà con mà!
NGỌC HUYỀN thực hiện
DIỄN VIÊN HUY KHÁNH
http://muctim.com.vn/article/media/2007/9-18/14200//cuoi4.jpg
QUÁ TRỜI... RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI
Năm lớp 7, anh "kết" một cô bạn "hay hay" lớp bên, chẳng dám nói, chỉ dám nhìn người ta từ xa thôi. Sau một thời gian "nhìn" thì chuyển sang giai đoạn "viết thư tỉnh tò" - những lá thư nho nhỏ, lời lẽ ngô nghê. Ai ngờ người ta cũng "khoái", viết thư lại cho mình. Sau đó thì hai đứa chuyền tay "sáng tác" chung một quyển nhật kí, kể chuyện học hành, bạn bè và cả những chuyện... linh tinh. Chơi chung với nhau như vậy đến năm lớp 9, đến hồi chuyển trường lên cấp 3 thì... mất liên lạc. Hic hic!
http://muctim.com.vn/article/media/2007/9-18/14200//cuoi5.jpg
Thời đi học, anh có nhiều rung động, nhưng mối tình đầu thì chỉ có một thôi. Đó là khi bản thân anh đã có thể quyết định sẽ gắn bó lâu dài, không chỉ đơn thuần là "muốn tới đâu thì tới" như những rung động đầu tiên. Thời sinh viên, khi nghe người ta nói "mối tình đầu tiên thường... thất bại" anh không tin. Ba năm gắn bó và yêu nhau với "người ấy", hai người đã có những kỉ niệm rất đẹp, có sự chia sẻ, đồng cảm sâu sắc, anh ngỡ rằng mình có thể chứng minh ngược lại điều đó. Nhưng cuối cùng thì chuyên gì đến vẫn phải đến thôi. Với mối tình đầu tiên, người ta yêu nhau "say đắm" và nồng nhiệt lắm nhưng cũng chưa biết nghĩ cho nhau nhiều đâu. Ngày đó, anh nghĩ cho mình nhiều hơn. Bây giờ khác rồi, khi người ta thất bại, đứng lên thì người ta sẽ biết trân trọng những gì mình có, sẽ "biết cách" yêu và đón nhận tình yêu. Anh nghĩ, trong cuộc sống, không riêng gì tình yêu, mình phải biết nhìn về quá khứ, không phải để tiếc nuối hoài, mà để rút kinh nghiệm cho những lần sau tốt đẹp hơn. Phải không?