PDA

View Full Version : Kỷ niệm tình đầu


reachblueluong
12-11-2006, 17:52
:confused: :confused:
Tôi không biết bắt đầu câu chuyện của mình như thế nào bởi vì đó là một kỷ niệm. Mà kỷ niệm thì chỉ để nâng niu và ngắm nghía chứ không thể nào thay đổi được. Tôi gọi anh là nhóc - đơn giản bởi vì tôi coi anh là một người bạn thân của tôi.

Anh cao hơn tôi hẳn một cái đầu và rất dễ thương. Anh lo cho tôi từng chút một, quan tâm đến tôi từ chuyện học hành đến cả những phiền toái trong cuộc sống của tôi. Anh sẵn sàng ngồi nghe tôi kể lể đủ chuyện bực bội mà không hề khó chịu, và anh thường chỉ khuyên tôi một câu rất ngắn gọn nhưng đủ làm tôi cảm thấy yên tâm và thanh thản. Tôi vô tư tin tưởng vào tình bạn tuyệt đẹp đó. Mấy đứa bạn thường xì xào với tôi: "Anh em hả, anh em ngoặc kép thì có. Đứa con trai nào lại tốt bụng mà không có lý do bao giờ".

Tôi khó chịu trước những lời nhận xét đó nhưng lâu dần tôi cũng mơ hồ nhận thấy sự khang khác nơi anh. Những lúc ngồi nói chuyện với tôi, anh thường nhìn thật lâu vào gương mặt tôi, ánh mắt dịu dàng và có chút gì đó bâng khuâng. Nó làm tôi bối rối khi gặp ánh mắt anh và tôi sợ ánh mắt lạ lùng đó. một lần đang huyên thuyên kể chuyện lớp cho anh nghe, tôi chợt nhận ra anh đang nhìn tôi mà hình như không nghe được tôi đang nói gì. Tôi sựng lại:

- Nhóc có nghe em nói gì không?

Anh buột miệng:

- Em dễ thương quá!

Tôi hụt hẫng. Vậy là những gì tụi bạn nói với tôi không sai. Anh đã thay đổi, anh không còn là một người bạn của tôi nữa. Tự ái trẻ con của một đứa con gái trong tôi trào lên, tôi giận anh, giận anh ghê gớm. Tại sao anh lại đánh mất đi tình bạn đẹp đẽ giữa chúng tôi. Tại sao anh cũng như bao đứa con trai khác. Tôi òa khóc bỏ về mặc anh theo xin lỗi, mặc anh phân bua dỗ dành. Nước mắt rơi đầy trên má, tôi chìm trong sự tức giận và thất vọng về của mình.

Tôi lánh mặt anh liên tiếp hàng tuần lễ. Anh lên phòng, tôi bỏ xuống căn-tin xem phim, gặp mặt anh tôi lạnh lùng như người xa lạ. Anh buồn và quay sang quậy phá, uống rượu. Tôi đã khóc thật nhiều, khóc cho anh và khóc cả cho tôi. Tôi nhớ anh ngày xưa, nhớ anh dịu dàng, dễ thương.

Rồi tôi biết được anh quay sang một người con gái khác. Tôi không khóc, nhưng thà tôi khóc được còn hơn, nước mắt sẽ làm tôi vơi đi và cuốn bớt nỗi buồn của tôi. Tôi mất anh rồi sao? Tôi sẽ không có anh quan tâm chìu chung, không có anh để làm nũng hay chọc phá nữa. Anh không còn là của riêng tôi. Con gái thật mâu thuẫn, chỉ khi nào mất đi cái mình có mới bàng hoàng nhận ra nó có ý nghĩa với mình như thế nào. Tôi cũng là con gái và khi xa anh tôi mới hiểu rằng tình cảm tôi dành cho anh quá nhiều.

Lần cuối vào Sài Gòn để đi du học ở Úc, anh hẹn gặp tôi. Tôi không biết mình nên hay không nên đến và tôi quyết định không đến. Tôi sợ phải đối diện với anh, sợ anh biết được những tình cảm thật của mình. một tuần sau tôi nhận được một lá thư của anh, anh viết trước lúc bay xa tôi mãi mãi. Tôi bàng hoàng, thì ra anh vẫn dành cho tôi một tình yêu thật đậm. Anh xin lỗi tôi vì anh đã gây ra sự hiểu lầm bởi vì người con gái đó đơn thuần chỉ là một người bạn của anh.

Không, anh không có lỗi, chính tôi mới là người có lỗi. Tôi đã hiểu lầm anh, đã vi trách anh dễ thay lòng đổi dạ để rồi đánh mất đi tình yêu đầu đời tuyệt đẹp của mình. Tôi ân hận và nhớ anh đến quay quắt. Nhớ nụ cười, ánh mắt của anh, nhớ giọng hát dịu dàng đã hát cho tôi nghe những bản tình ca, nhớ cả những lần tranh cãi tôi đã gào lên trong nước mắt: Em ghét Nhóc!.

Bây giờ đã lớn, đã chững chạc hơn xưa tôi lại thấy mình quá trẻ con. Nếu ngày xưa tôi không có cái tự ái đầy con nít ấy thì tôi đã không mất anh. Giá như... nhưng biết đâu chính cái vẻ trẻ con đó mà anh đã yêu tôi và nếu như thiếu cái hồn nhiên trẻ thơ đó thì tôi đâu phải là tôi nữa!

thikhacvu
16-11-2006, 21:27
Một chiều buồn trên con đường xưa, ngu ngơ đạp xe dưới hàng me đang rụng lá. Vèo, em vụt qua để lại tôi nỗi bàng hoàng: "Con gái gì mà chạy xe xám hồn, hic". Rồi : "Ối", ngọn gió ác ôn làm hàng me rụng lá, chiếc nón tung bay, tóc em bay trong gió. Tui được nước trổ tài, phía sau chạy tới, hơi nghiên mình khẽ ngã người ra sau lưng, véo, chiếc nón đã nằm gọn trong tay. Em dừng xe vỗ tay khen lấy, khen để. Đang ở trên đỉnh vinh quang tôi đâu màng chuyện gì trước mắt, chỉ biết mỉm cười. Rồi chuyện gì nó đến cứ đến, "Rầm", hàng me in dấu răng tôi, hic! Em bụm mặt chẳng dám nhìn, tôi lòm còm ngồi dậy đưa nón cho em, em mới mở mắt nhìn và lấy lại cái nón đầy chiến công vĩ đại của tui. Hic, mũi ăn trầu, tay đưa nón, miệng mỉm cười mà sau máu cứ chảy đều đều. Chiếc khăn giấy nhẹ nhàng được đưa một cách bẽng lẽng đầy ái náy. Thế là tụi tui quen nhau, rồi tui thương em hồi nào không biết.:rose:
Quán vắng mình tôi với ly cà phê chát đắng. Vẫn dưới hàng me xưa tôi chờ người em gái vụt qua, nhớ lắm em ơi, nhớ dấu răng xưa anh để lại hàng me, nhớ lỗ mũi ăn trầu mà sao nghe ngọt lịm. Chỉ một khoảng thời gian xa cách mà sao em vội quên đi ân tình cũ. Có lẽ vì xe đạp anh không bằng chiếc @ hay Delan của thằng con giám đốc, có lẽ vì anh bối rối khi chiếc nón em rơi, khi môi em cười, khi tóc em bay. Anh vụn về nhạt nón mà mũi ăn trầu, mà răng đóng dấu, còn thằng kia nhanh quá, @, Delan nó lướt qua, nón em dẹp lép rồi nó trao cái nón mới xịn hơn, giá toàn tính đô mà. Nâng ly cà phê mà nghe chát đắng em ơi.
"Vèo", chiếc xe nào vội lướt qua, má ơi có lẽ một lần nữa tôi phải đóng dấu gốc me quá. Vụt chạy theo, gió lại thổi, hàng me lại rụng lá, chiếc nón ai lại bay bay. Má ơi, một cái đầu đinh láng ón, một hàm răng nhô phân nửa, cặp mắt lung linh em nhìn ai sao xéo xẹo, hic. Thôi giã từ hàng me kỉ niệm, giã từ kỉ niệm với hàng me. Anh ra đi để lại nơi đây hàng me còn lại dấu răng ai ôi nhức quá, hic..............

HIEUANH
27-11-2006, 09:09
Cái nay là kỉ niêm của bản than thiệt hả? Hay copppy của ải vậy THI KHAC VU ?

thikhacvu
27-11-2006, 09:25
Cái nay là kỉ niêm của bản than thiệt hả? Hay copppy của ải vậy THI KHAC VU ?

Của reachblueluong viết thì mình không biết là thật hay giả hay copy nhưng của mình thì buồn buồn viết chơi vậy mà. Đã nói người ta có tài viết văn mà lị :D. Thấy bạn bè buồn thì kể đại một câu chuyện để bạn bè vui ấy mà. Không biết có hay hông hay là đọc xong rồi chửi lãng xẹt mới đau chứ hic!

peterben
27-11-2006, 11:31
mình thích bày viết của reachblueluong hơn , mới vô là thấy muốn đọc oài , còn của bạn thikhacvu thì có vẽ tự chế thì nhìu hơn tình cảm ah'

minhkhang
27-11-2006, 21:03
chà coi bộ u rất tâm dắc về mối tình đầu ta.không bít mối tình đầu của bạn có giống như vậy không????????????????

thikhacvu
03-12-2006, 11:30
Chắc là mối tình đầu của peterben rất lãng mạng và tình tứ như minhkhang viết rồi mới tâm đắc vậy! Sẵn đây kể cho anh em nghe với hén!

smalllove
03-12-2006, 13:18
:thumbs_up , không cần biết có thật hay không, viết cực ổn (theo kiểu....loạn ngôn :D) ===> Có thể gởi làm truyện cười, đảm bảo chắc chắn được đăng tải. :X

minhkhang
03-12-2006, 22:47
đăng xong có tiền nhuận bút không??????????????

thikhacvu
04-12-2006, 09:03
Quỹ thần ơi, viết vậy mà smalllvoe bảo loạn ngôn, hic...........

minhkhang
04-12-2006, 12:50
vậy thì thikhacvu đi hỏi smalllove xem .Thế nào là ko lôn ngôn?thì bít liền chứ gì hahahah

thikhacvu
06-12-2006, 09:16
Cái này thì thua! Để hôm nào họp offline nữa thì mình sẽ hỏi vậy hén!

smalllove
06-12-2006, 09:54
Quỹ thần ơi, viết vậy mà smalllvoe bảo loạn ngôn, hic...........


Loạn ngôn cấp độ.....nhẹ !!! ^^,

thikhacvu
08-12-2006, 19:15
Loạn ngôn cấp độ.....nhẹ !!! ^^,

Hihi, nói vậy còn được, chứ thật ra viết để các you vui mà! :smile:

minhkhang
08-12-2006, 21:44
trơi nghe cái vui liền hen,bị smalllove dụ rùi ông ơi,đây gọi là khen khích lệ đấy khà khà

thikhacvu
12-12-2006, 15:16
Hihi, thì bị dụ trước đi rồi tính sao, cứ cho là khích lệ đi, như vậy cũng tốt mà để tui còn có cớ mà viết tiếp những cuộc tình "lãng........." nữa chứ!

thikhacvu
13-12-2006, 15:26
Có lẽ giờ đây em đã hạnh phúc bên ai, T. ơi!
Một mình anh nơi chốn xưa vẫn chờ mong hình bóng ai quay trở về nhưng chỉ là vô vọng. Em đã quên tình yêu anh dành cho em và đã đến bên kẻ khác. Lòng quặng đâu biết bao khi em không hiểu tình anh. Em vẫn vô tình để mặt anh buồn trong mong nhớ.
Anh vẫn nhớ hoài cái khoảnh khắc ta bên nhau. 18 hồn nhiên mối tình đầu em gieo vào tâm hồn tôi những vết khắc diệu kì, em đã đến cho đời tôi thay đổi. Nhớ hồi ấy anh chỉ là một chàng trai khù khờ đâu biết chi chuyện yêu đương, vẫn ngây ngô và bỏ lờ ngoài tay những lời mời mọc giới thiệu của bạn bè. Để rồi một ngày, một ngày khi cùng em đi về trên con đường xưa cũ, con đường mà ngày nào đi học chúng ta vẫn về ngang đó. Em biết không, lần đầu tiên trái tim của người con trai biết rung động, cái rung động đầu đời có lẽ suốt đời anh không quên được. Muốn làm quen em nhưng vốn nhút nhát anh biết làm sao đây, chỉ biết tò tò theo phía sau em chờ mong một điều kì diệu sẽ đến. Và rồi, cái điều kì diệu mà anh mong đợi đã đến, một ngọn gió vô tình làm rơi chiếc nón nhỏ xinh, đang trên xe anh vội xà mình xuống nhặt chiếc nón cho em và trao lại cho em. Làm sao quên được cái cảm giác khi em nhận chiếc nón từ tay anh với lời cảm ơn lí nhí cùng với nụ cười xinh. Nụ cười ấy có lẽ anh không bao giờ quên được. Thế là tình yêu đã lớn dần trong anh, đến nay đã 3 năm nhưng tình anh không hề đổi, tình yêu vẫn mãi trong anh, anh đã nuôi biết bao nhiêu hi vọng được cùng em sánh vai trên bến bờ hạnh phúc, nhưng rồi một ngày kia anh nhận được tin mà có lẽ em anh không bao giờ tin được. Em đã từng nói với anh " Bi giờ em không nghĩ tới chuyện đó, em chỉ biết học thôi". Anh đã nghe em và đợi chờ em, anh có thể chờ em 3, 4 năm đến lúc 2 chúng ta đã tốt nghiệp ĐH ra trường, thế mà giờ đây em đã có bóng hình khác, em lẫn tránh anh, cũng được thôi, anh không hề oán trách, nhưng tại sao em lại không nói thẳng với anh rằng "Em không hề yêu anh", có lẽ như vậy anh sẽ dễ chịu hơn, sẽ đỡ đau hơn và không còn luyến tiếc khi 2 chúng ta không hợp nhau. Nhưng thôi dù sao anh cũng cầu chúc cho em được hạnh phúc bên người mà em đã chọn, còn anh anh sẽ nhớ mãi nụ cười mà lần đầu tiên con tim anh rung động và nụ cười mà lần ấy em đã trao anh, nhưng có phải lúc nào cũng cười được đâu, phải không T.ơi !?
Nụ cười ấy trọn đời tôi mãi giữ
Như tình đầu tôi đã mãi trao em
Dù tim em khắc ghi hình bónh khác
Nụ cười này tôi vẫn mãi trao em.

Có không em khi lòng tôi đau nhói
Giọt lệ nào em sẽ khóc vì tôi!?

Giọt lệ nào tôi sẽ khóc cùng tôi !?
Người mãi yêu em

smalllove
14-12-2006, 16:00
Có lẽ giờ đây em đã hạnh phúc bên ai, T. ơi!
.......... nhưng có phải lúc nào cũng cười được đâu, phải không T.ơi !?


:smile: Tui cũng T nà. :D:

(I love this icon: :beauty: <<<=== spam bài dài ra mới đc post ===>>> pó tay)

Miracle
14-12-2006, 22:09
T ... có thể là Thúy or Thu....í ? :D:

Có 30 ký tự mà cũng kog type được sao ?

thikhacvu
17-12-2006, 14:06
:smile: Tui cũng T nà. :D:

(I love this icon: :beauty: <<<=== spam bài dài ra mới đc post ===>>> pó tay)

Thôi, tha em đi chị hai!:waaaht:

thikhacvu
17-12-2006, 14:08
T ... có thể là Thúy or Thu....í ? :D:

Có 30 ký tự mà cũng kog type được sao ?

Người ta muốn bảo mật mừ, nên mới viết vậy chứ bộ!