DHNguyen
09-03-2008, 21:34
Điều gì làm nên sự vĩ đại
Những nghiên cứu ngày nay cho thấy không có sự liên quan giữa những thiếu hụt năng khiếu bẩm sinh và thành công vĩ đại. Vậy bí mật là gì? Là sự khổ luyện khắt khe và bền bỉ.
Viết bởi Geoffrey Colvin, Biên tập viên cao cấp
Tạp chí Fortune
3:14PM Ngày 19 tháng 10, 2006
(Tạp chí Fortune) Điều gì mang đến sự thành công của Tiger Woods? Điều gì đã làm cho Chủ tịch của Berkshire Hathaway, Warren Buffet trở thành một nhà đầu tư lớn nhất thế giới? Chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết: mỗi con người khi đến với thế giới này đều mang trong mình một thiên bẩm để làm chính xác điều mà anh ta làm được sau này. Như Buffet đã nói với Fortune cách đây không lâu, ông “được sinh ra để sử dụng vốn”. Đó chỉ là một trong hàng triệu trường hợp. Bạn có được nó - hoặc không.
Nhưng thưa các bạn, điều đó thật không hề đơn giản. Vì một điều, bạn không có thiên bẩm cho từng công việc cụ thể. Bởi vì không có năng khiếu nào sinh ra đã đạt được mục tiêu (xin lỗi, Warren). Bạn không sinh ra là một CEO hay môt nhà đầu tư hay một vua cờ. Bạn chỉ dành được sự vĩ đại ấy qua một khối lượng tập luyện khổng lồ và bền bỉ qua nhiều năm. Và không chỉ có tập luyện bền bỉ mà công việc của mỗi lĩnh vực đòi hỏi một sự khổ luyện khắt khe.
Buffet, là một ví dụ, ông nổi tiếng nhờ sự rèn luyện và khối lượng thời gian mà ông dùng để nghiên cứu các báo cáo tài chính và các mục tiêu đầu tư tiềm năng. Tin tốt đẹp là việc bạn không có thiên bẩm cũng không hề gì – năng khiếu có một chút hoặc không hề có ý nghĩa gì tới sự vĩ đại. Bạn có thể làm bất cứ điều gì, và bạn thậm chí có thể làm bạn trở nên vĩ đại.
Các chuyên gia khoa học đang có những phát hiện liên tiếp trên rất nhiều lĩnh vực khác nhau. Năng khiếu không có nghĩa là thông minh, sự thúc đẩy hay một đặc điểm tính cách. Nó là khả năng bẩm sinh để thực hiện một số hoạt động một cách xuất sắc. Nhà nghiên cứu tại Anh, Michael J.Howe, Jane W. Davidson và John A. Sluboda kết luận trong một nghiên cứu mở rộng như sau, “Những chứng cứ mà chúng tôi thu thập được, không hề ủng hộ quan điểm cho rằng sự xuất chúng là một kết quả của việc sở hữu một năng khiếu bẩm sinh.”
Các nhà nghiên cứu xem xét cách giải quyết vấn đề của mọi người để đi đến kết luận đó. Hầu như dù có cố gắng thế nào đi nữa, hầu hết mọi người ban đầu đều học (tiếp thu) rất nhanh sau đó chậm dần và không thể phát triển thêm nữa. Nhưng có một số ít người vẫn tiếp tục tiến lên sau vài năm, thậm chí vài thập kỉ và trở thành con người vĩ đại.
Tiến sỹ K.Anders người lỗi lạc nhất trong nhóm nghiên cứu về vấn đề này nói, có một câu hỏi không thể chối cãi, là Tại Sao? Làm thế nào mà một số ít người có thể tiếp tục tiến lên? Câu trả lời được tìm thấy trong khi quan sát liên tục những người vĩ đại nhất trong rất nhiều lĩnh vực.
Các nhà khoa học trên thế giới vừa tiến hành thực hiện rất nhiều những nghiên cứu được xuất bản từ năm 119 của Landmark paper bởi Ericsson và hai cộng sự. Có rất nhiều nghiên cứu tập trung vào thể thao, âm nhạc và cờ vua, đây là những lĩnh vực mà phong độ có thể dễ dàng đo lường được một cách liên qua nhiều lần kiểm tra. Nhưng cũng có rất nhiều các nghiên cứu bổ sung khác trên các lĩnh vực khác nhau bao gồm cả kinh doanh.
Có công mài sắt…
Những chuyên gia của mỗi lĩnh vực là những người dành nhiều thời gian nhất để khảo cứu về lĩnh vực đó. Chính sự cần cù đó sẽ trực tiếp đưa đến sự hoàn thiện, có thể đạt được những mục tiêu thậm chí còn vượt quá chính khả năng của họ.
Ví dụ: Đánh cả một rổ bóng thì đơn giản không phải là thực hành, đó là lý do mà phần lớn những người chơi golf không tiến bộ. Đánh một quả bóng 300 lần, 80%cách lỗ trong vòng 20 feet. Liên tục quan sát, ghi lại nhứng kết quả, điều chỉnh cách đánh của mình và làm như vậy trong nhiều giờ đồng hồ mỗi ngày, đó mới là thực hành.
Tính kiên định là cốt tủy, Như Ericsson đã viết, “ Người ta đã thấy, những nhân viên ở nhiều lĩnh vực khác nhau của Elite đã thực hành một công việc với số lượng không đổi, hàng ngày, kể cả cuối tuần”.
Các chứng cứ đã chỉ ra, điều này đúng với mọi lĩnh vực. Trong một nghiên cứu của Ericsson và các đồng nghiệp về những người chơi vĩ cầm cùng độ tuổi 20. Nhóm chơi hay nhất (được chấm bởi những giáo viên có kinh nghiệm) đã tập luyện trung bình 10.000 giờ trong cả cuộc đời, nhóm thứ hai dành 7.500 giờ, và nhóm đứng thứ ba dành 5.000 giờ để thực hành. Điều này cũng đúng với ngành phẫu thuật trong y học, ngành bán bảo hiểm và hầu hết các môn thể thao. Thực hành một cách có ý thức đồng nghĩa với tiến bộ. Còn luyện tập hăng say thì có thê thành thiên tài.
Sự hoài nghi
Không phải tất cả học giả đều đồng ý với giả thiết huyền thoại thiên tài, dù mục tiêu của họ hướng tới ngoại biên hơn là trung tâm. Ví dụ, có những điều khó thấy. Hai VĐV làm việc với cường độ như nhau, nhưng điều gì có thê giải thích tiền vệ Tom Barady của đội New England Patriots có thể đột xuất chơi hay hơn ở hai phút cuối của trận đấu?
Các học giả cũng cho thấy, ví dụ, các thần đồng có thể nói, đọc, chơi nhạc ở độ tuổi rất sớm. Nhưng những nghiên cứu về những trường hợp này còn cho thấy trong hai chữ “thần đồng” của đứa trẻ còn có sự tham gia đáng kể của bố mẹ chúng. Rất nhiều những thần đồng không thể thành công rực rỡ trong những lĩnh vực mà chúng giỏi từ nhỏ. Còn nhiều thiên tài thì tuổi thơ chẳng có năng lực gì đặc biệt cả.
Dĩ nhiên là những đặc điểm nổi bật là có tính di truyền, ví dụ thể trạng to nhỏ, mức độ thông minh, gene di truyền ảnh hưởng đến những cái mà người ta không làm hơn là những điều mà người làm. Một người cao năm foot sẽ khó mà trở thành một cầu thủ chạy biên ở giải bóng bầu dục của Mĩ và một người cao bẩy foot cũng khó trở thành một vấn động viên thể dục dụng cụ thi Olympic. Nhưng những hạn chế đó không đáng kể, Ericsson viết: “ Một số kiện tướng cờ vua của thế giới có chỉ số IQ chỉ vào khoảng 90”. Càng nghiên cứu, người ta càng thấy rằng, việc luyện tập bền bỉ là rất quan trọng.
Những ví dụ thực tế
Những nghiên cứu học thuật đơn giản chỉ ra bằng chứng về những thiên tài trong nhiều năm. Ví dụ cụ thể, một trong những nhà hùng biện vĩ đại nhất của thế kỉ 20, Willson Churchill đã tập nói rất nhiều. Vladimir Horowitz nói: “Nếu tôi không tập luyện một ngày thì tôi nhận ra điều ấy, hai ngày: vợ tôi nhận ra, ba ngày: cả thế giới biết”. Ông ta tất nhiên là một nhạc trưởng siêu đẳng, nhưng điều này còn đúng với tát cả những nghệ sĩ có tầm cỡ thế giới như Ignace Paderewski và Luciano Pavarotti.
Rất nhiều những VĐV cừ khôi là những tượng đài sống của kỉ luật sắt đá cho những thói quen luyện tập. Trong bóng rồ, M. Jordan thường xuyên tập luyện nhiều hơn so với chương trình vốn đã như dành cho lao động khổ sai. (Nếu Jordan có thiên bẩm về bóng rồ, thì anh đã chẳng bị đuổi khỏi đội bóng rồ của trường trung học).
Trong môn bóng bầu dục, cầu thủ vĩ đại Jerry Rice đã chuyển đến 15 đội bóng bởi vì họ cho rằng anh ta quá chậm, nhưng sau đó anh ta luyện tập hăng đến nỗi các cầu thủ khác theo anh ta phát ốm.
Tiger Woods là một ví dụ kinh điển cho những nghiên cứu trên. Bố Woods đã cho anh ta làm quen với môn golf ở lứa tuổi không tưởng tượng nổi: 18 tháng tuổi. Ông ta đã khuyến khích Woods luyện tập cật lực, Woods đã có ngót 15 năm luyệt tập trước khi trở thành vận động viên trẻ nhất thắng cuộc giải vô địch cho những tay golf không chuyên của Mỹ ở lứa tuổi 18. Cũng vậy, Woods chưa bao giờ ngừng trau dồi, dành rất nhiều thời gian để luyệt tập và điều chỉnh mỗi ngày. Kể cả khi bị gãy tay hai lần. Bởi vì với anh ta, đó là điều cần thiết để tiến bộ hơn.
Trong kinh doanh
Các bằng chứng, khoa học cũng như giai thoại dường như cũng hoàn toàn ủng hộ cho lý thuyết luyện tập bền bỉ là nguyên nhân dẫn đến thành công tột bậc. Có một vấn đề, làm sao luyện tập trong kinh doanh? Có nhiều lĩnh vực nhỏ trong kinh doanh có thể luyện tập được như : diễn thuyết, thương lượng, nhận định, đánh giá, đọc báo cáo tài chính, tất cả bạn đều có thể tập luyện.
Tất nhiên, đó không phải là cốt lõi của sự thành công trong quản lý kinh doanh. Nó còn cần sự quyết định với những thông tin xét đoán trong môi trường có độ rủi ro cao, phải trao đổi cũng mọi người, tìm kiếm thông tin – những điều đó có thể tập luyện được không? Tất nhiên là được, mặc dù cách mà bạn luyện tập không giống như cách bạn học chơi một bản nhạc của Chopin.
Thay vào đó, vấn đề là bạn làm thế nào những điều bạn đã từng làm, chính bạn tạo ra sự thực hành trong công việc của mình, nơi mà đòi hỏi những thay đổi thật cần thiết. Đầu tiên là làm từng việc với một mục đích mới thay vì chỉ cố gắng làm cho xong, thì bạn phải hướng tới mục tiêu cao hơn.
Việc viết một báo cáo bao gồm việc tìm thông tin, phân tích và giới thiệu. Từng việc lại có thể nâng cao một kĩ năng. Làm chủ tọa một cuộc họp HĐQT đòi hỏi hiểu biêt sâu sắc về chiến lược của công ty, một tầm nhìn thấu đáo về biến đổi thị trường sắp diễn ra, phải có một tiếng nói trong cuộc họp. tất cả mọi thứ bạn làm từ việc căn bản nhất đến phức tạo nhất đều là những kĩ năng có thể nâng cao.
Tạo ra nếp nghĩ mới
Nếu được trang bị nếp nghĩ mới đó, người ta sẽ làm công việc của họ một cách hoàn toàn mới. Những nghiên cứu cho thấy họ sẽ xử lý thông tin sâu sắc hơn nhiều và ghi nhớ chúng lâu hơn. Họ muốn có nhiều thông tin hơn về những điều họ đang làm và sẵn sàng tìm hiểu những vấn đề xung quanh nó. Họ sẽ có được tầm nhìn xa hơn. Thực tế, nếp nghĩ là rất vững chắc. Bạn không chỉ hoàn thành một việc mà còn cố gắng làm tốt hơn ở tầm cao hơn.
Cũng vậy, những nghiên cứu cho thấy sự khác nhau trong cách tiếp cận là rất quan trọng. Ví dụ: Một ca sĩ nghiệp dư khi đi học thanh nhạc, coi bài học là một thú vui, một cách giải tỏa căng thẳng, nhưng đối với một ca sĩ chuyên nghiệp thì hoàn toàn ngược lại. Họ sẽ tập trung nhiều hơn để tiến bộ trong từng bài học. Cùng một vấn đề, tiếp cận khác nhau.
Feedback là rất quan trọng và việc nhận feedback nên là một điều rất thông thường trong kinh doanh. Nhưng phần lớn không chủ động tìm, họ chỉ chờ nó và cầu mong trong lòng là nó đừng tới. Không có nó, như Steve Kerr, trưởng bộ môn Đào tạo lãnh đạo của trường Goldman Sachs nói: “ Giống như bạn chơi bowling sau một tấm màn, nếu không biết được trúng hay không, sẽ có hai khả năng: một là bạn dậm chân tại chỗ, hai là bạn không quan tâm đến nó nữa”. Ở một vài công ty như General Electric, feedback thường xuyên là văn hóa công ty. Nếu người nào đó trong công ty không có may mắn nhận được feedback thì sẽ tự tìm đến nó.
Tròn như bóng
Tóm lại, một trong những mục tiêu của bạn là xây dựng cái mà các học giả gọi là mô hình kinh doanh - một bức tranh mà trong đó các yếu tố làm sao hòa hợp với nhau. Thực tập nó càng nhiều thì mô hình của bạn càng rộng và thành tựu đạt được càng tăng tiến.
Andy Grove có thể giữ trong đầu tất cả các mô hình biến đổi của thế giới công nghệ và đưa vào Intel khi cần thiết. Bill Gates, người sáng lập ra Microsoft cũng vậy. Ông ta có thể nhìn thấy ngay từ buổi bình minh của máy tính là máy tính sẽ là cái nằm trên mọi bàn làm việc và nhiệm vụ của ông ta là tạo ra một thị trường rộng không tưởng. John D. Rockefeller cũng vậy, đã nhìn thấy nghành công nghiệp dầu mỏ của thế giới đang thay đổi. Napoleon có lẽ là người vĩ đại nhất trong tất cả. Ông ta không những nắm được tất cả chi tiết của một trận đánh trong đầu mình mà có thể phản ứng rất nhanh trước những chiều hướng không như mong đợi.
Có quá nhiều điều để nói về việc luyện tập có chủ ý, và vô ích nếu thiếu điều này: Làm điều đó liên tục, chứ không phải thi thoảng.
Tại sao?
Với hầu hết, công việc đã là quá nặng nhọc. Những thêm nếm quá khó và đau đớn đến mức họ không bao giờ chạm tới. Nhưng phải như vậy. Nếu sự vĩ đại dễ dàng thì nó không hiếm đến vậy. Chính điều này đã dẫn đến câu hỏi lớn nhất về sự vĩ đại. Những học giải hiểu rất rõ về những hành xử tạo nên sự vĩ đại nhưng họ lại mù tịt về việc làm cách nào để có được những hành xử đó.
Tác giả của một nghiên cứu đã kết luận: “Chúng ta đến nay vẫn chưa biết nguyên nhân nào khiến con người gắn với sự chủ động luyện tập.” Cũng giống như Noel Tichy, một chuyên gia của trường đại học kinh tế Michigan, sau ba mươi năm làm việc với những nhà quản lý, đã nhận định: “Một số người có động lực hơn người khác, đó chính là câu hỏi mà tôi không trả lời được là tại sao?”
Sự thật phũ phàng là chúng ta không được số phận ban tặng những khả năng thiên bẩm. Chúng ta có thể tạo ra chúng ta. Có một điều lạ lùng là ý tưởng đó không được phổ biến. Con người thích nghĩ nằng họ sẽ giàu có và nổi tiếng nếu họ tìm ra được tài năng của họ. Nhưng cái nhìn này là bi kịch, bởi vì khi nhận được những vấp ngã không thể tránh khỏi, họ bèn kết luận rằng họ không được phù hộ và bỏ cuộc.
Chúng ta khó có thể mong đợi tất cả mọi người đạt được đỉnh cao. Đó là sự đòi hỏi quá mức, nhưng thông tin quan trọng là sự vĩ đại không tiền định phải của riêng ai mà là của bạn và của mọi người.
Vài lời khuyên nhỏ: Luyện tập bền bỉ
01. Tiếp cận công việc cụ thể với mục tiêu phải làm tốt hơn thế.
02. Khi làm việc phải tập trung vào điều đang xảy ra và tại sao bạn lại làm theo cách này.
03. Nhận feedback từ nhiều nguồn khi làm xong việc và thay đổi hành vi của mình nếu cần thiết.
04. Liên tục xây dựng nhận thức tình huống của bạn như: Ngành, công ty và sự nghiệp của bạn, mở rộng nó để bao quát nhiều yếu tố khác.
05. Làm những bước trên thường xuyên. Ngắt quãng sẽ không hiệu quả.
Trích từ blog của Trương Gia Bình
Những nghiên cứu ngày nay cho thấy không có sự liên quan giữa những thiếu hụt năng khiếu bẩm sinh và thành công vĩ đại. Vậy bí mật là gì? Là sự khổ luyện khắt khe và bền bỉ.
Viết bởi Geoffrey Colvin, Biên tập viên cao cấp
Tạp chí Fortune
3:14PM Ngày 19 tháng 10, 2006
(Tạp chí Fortune) Điều gì mang đến sự thành công của Tiger Woods? Điều gì đã làm cho Chủ tịch của Berkshire Hathaway, Warren Buffet trở thành một nhà đầu tư lớn nhất thế giới? Chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết: mỗi con người khi đến với thế giới này đều mang trong mình một thiên bẩm để làm chính xác điều mà anh ta làm được sau này. Như Buffet đã nói với Fortune cách đây không lâu, ông “được sinh ra để sử dụng vốn”. Đó chỉ là một trong hàng triệu trường hợp. Bạn có được nó - hoặc không.
Nhưng thưa các bạn, điều đó thật không hề đơn giản. Vì một điều, bạn không có thiên bẩm cho từng công việc cụ thể. Bởi vì không có năng khiếu nào sinh ra đã đạt được mục tiêu (xin lỗi, Warren). Bạn không sinh ra là một CEO hay môt nhà đầu tư hay một vua cờ. Bạn chỉ dành được sự vĩ đại ấy qua một khối lượng tập luyện khổng lồ và bền bỉ qua nhiều năm. Và không chỉ có tập luyện bền bỉ mà công việc của mỗi lĩnh vực đòi hỏi một sự khổ luyện khắt khe.
Buffet, là một ví dụ, ông nổi tiếng nhờ sự rèn luyện và khối lượng thời gian mà ông dùng để nghiên cứu các báo cáo tài chính và các mục tiêu đầu tư tiềm năng. Tin tốt đẹp là việc bạn không có thiên bẩm cũng không hề gì – năng khiếu có một chút hoặc không hề có ý nghĩa gì tới sự vĩ đại. Bạn có thể làm bất cứ điều gì, và bạn thậm chí có thể làm bạn trở nên vĩ đại.
Các chuyên gia khoa học đang có những phát hiện liên tiếp trên rất nhiều lĩnh vực khác nhau. Năng khiếu không có nghĩa là thông minh, sự thúc đẩy hay một đặc điểm tính cách. Nó là khả năng bẩm sinh để thực hiện một số hoạt động một cách xuất sắc. Nhà nghiên cứu tại Anh, Michael J.Howe, Jane W. Davidson và John A. Sluboda kết luận trong một nghiên cứu mở rộng như sau, “Những chứng cứ mà chúng tôi thu thập được, không hề ủng hộ quan điểm cho rằng sự xuất chúng là một kết quả của việc sở hữu một năng khiếu bẩm sinh.”
Các nhà nghiên cứu xem xét cách giải quyết vấn đề của mọi người để đi đến kết luận đó. Hầu như dù có cố gắng thế nào đi nữa, hầu hết mọi người ban đầu đều học (tiếp thu) rất nhanh sau đó chậm dần và không thể phát triển thêm nữa. Nhưng có một số ít người vẫn tiếp tục tiến lên sau vài năm, thậm chí vài thập kỉ và trở thành con người vĩ đại.
Tiến sỹ K.Anders người lỗi lạc nhất trong nhóm nghiên cứu về vấn đề này nói, có một câu hỏi không thể chối cãi, là Tại Sao? Làm thế nào mà một số ít người có thể tiếp tục tiến lên? Câu trả lời được tìm thấy trong khi quan sát liên tục những người vĩ đại nhất trong rất nhiều lĩnh vực.
Các nhà khoa học trên thế giới vừa tiến hành thực hiện rất nhiều những nghiên cứu được xuất bản từ năm 119 của Landmark paper bởi Ericsson và hai cộng sự. Có rất nhiều nghiên cứu tập trung vào thể thao, âm nhạc và cờ vua, đây là những lĩnh vực mà phong độ có thể dễ dàng đo lường được một cách liên qua nhiều lần kiểm tra. Nhưng cũng có rất nhiều các nghiên cứu bổ sung khác trên các lĩnh vực khác nhau bao gồm cả kinh doanh.
Có công mài sắt…
Những chuyên gia của mỗi lĩnh vực là những người dành nhiều thời gian nhất để khảo cứu về lĩnh vực đó. Chính sự cần cù đó sẽ trực tiếp đưa đến sự hoàn thiện, có thể đạt được những mục tiêu thậm chí còn vượt quá chính khả năng của họ.
Ví dụ: Đánh cả một rổ bóng thì đơn giản không phải là thực hành, đó là lý do mà phần lớn những người chơi golf không tiến bộ. Đánh một quả bóng 300 lần, 80%cách lỗ trong vòng 20 feet. Liên tục quan sát, ghi lại nhứng kết quả, điều chỉnh cách đánh của mình và làm như vậy trong nhiều giờ đồng hồ mỗi ngày, đó mới là thực hành.
Tính kiên định là cốt tủy, Như Ericsson đã viết, “ Người ta đã thấy, những nhân viên ở nhiều lĩnh vực khác nhau của Elite đã thực hành một công việc với số lượng không đổi, hàng ngày, kể cả cuối tuần”.
Các chứng cứ đã chỉ ra, điều này đúng với mọi lĩnh vực. Trong một nghiên cứu của Ericsson và các đồng nghiệp về những người chơi vĩ cầm cùng độ tuổi 20. Nhóm chơi hay nhất (được chấm bởi những giáo viên có kinh nghiệm) đã tập luyện trung bình 10.000 giờ trong cả cuộc đời, nhóm thứ hai dành 7.500 giờ, và nhóm đứng thứ ba dành 5.000 giờ để thực hành. Điều này cũng đúng với ngành phẫu thuật trong y học, ngành bán bảo hiểm và hầu hết các môn thể thao. Thực hành một cách có ý thức đồng nghĩa với tiến bộ. Còn luyện tập hăng say thì có thê thành thiên tài.
Sự hoài nghi
Không phải tất cả học giả đều đồng ý với giả thiết huyền thoại thiên tài, dù mục tiêu của họ hướng tới ngoại biên hơn là trung tâm. Ví dụ, có những điều khó thấy. Hai VĐV làm việc với cường độ như nhau, nhưng điều gì có thê giải thích tiền vệ Tom Barady của đội New England Patriots có thể đột xuất chơi hay hơn ở hai phút cuối của trận đấu?
Các học giả cũng cho thấy, ví dụ, các thần đồng có thể nói, đọc, chơi nhạc ở độ tuổi rất sớm. Nhưng những nghiên cứu về những trường hợp này còn cho thấy trong hai chữ “thần đồng” của đứa trẻ còn có sự tham gia đáng kể của bố mẹ chúng. Rất nhiều những thần đồng không thể thành công rực rỡ trong những lĩnh vực mà chúng giỏi từ nhỏ. Còn nhiều thiên tài thì tuổi thơ chẳng có năng lực gì đặc biệt cả.
Dĩ nhiên là những đặc điểm nổi bật là có tính di truyền, ví dụ thể trạng to nhỏ, mức độ thông minh, gene di truyền ảnh hưởng đến những cái mà người ta không làm hơn là những điều mà người làm. Một người cao năm foot sẽ khó mà trở thành một cầu thủ chạy biên ở giải bóng bầu dục của Mĩ và một người cao bẩy foot cũng khó trở thành một vấn động viên thể dục dụng cụ thi Olympic. Nhưng những hạn chế đó không đáng kể, Ericsson viết: “ Một số kiện tướng cờ vua của thế giới có chỉ số IQ chỉ vào khoảng 90”. Càng nghiên cứu, người ta càng thấy rằng, việc luyện tập bền bỉ là rất quan trọng.
Những ví dụ thực tế
Những nghiên cứu học thuật đơn giản chỉ ra bằng chứng về những thiên tài trong nhiều năm. Ví dụ cụ thể, một trong những nhà hùng biện vĩ đại nhất của thế kỉ 20, Willson Churchill đã tập nói rất nhiều. Vladimir Horowitz nói: “Nếu tôi không tập luyện một ngày thì tôi nhận ra điều ấy, hai ngày: vợ tôi nhận ra, ba ngày: cả thế giới biết”. Ông ta tất nhiên là một nhạc trưởng siêu đẳng, nhưng điều này còn đúng với tát cả những nghệ sĩ có tầm cỡ thế giới như Ignace Paderewski và Luciano Pavarotti.
Rất nhiều những VĐV cừ khôi là những tượng đài sống của kỉ luật sắt đá cho những thói quen luyện tập. Trong bóng rồ, M. Jordan thường xuyên tập luyện nhiều hơn so với chương trình vốn đã như dành cho lao động khổ sai. (Nếu Jordan có thiên bẩm về bóng rồ, thì anh đã chẳng bị đuổi khỏi đội bóng rồ của trường trung học).
Trong môn bóng bầu dục, cầu thủ vĩ đại Jerry Rice đã chuyển đến 15 đội bóng bởi vì họ cho rằng anh ta quá chậm, nhưng sau đó anh ta luyện tập hăng đến nỗi các cầu thủ khác theo anh ta phát ốm.
Tiger Woods là một ví dụ kinh điển cho những nghiên cứu trên. Bố Woods đã cho anh ta làm quen với môn golf ở lứa tuổi không tưởng tượng nổi: 18 tháng tuổi. Ông ta đã khuyến khích Woods luyện tập cật lực, Woods đã có ngót 15 năm luyệt tập trước khi trở thành vận động viên trẻ nhất thắng cuộc giải vô địch cho những tay golf không chuyên của Mỹ ở lứa tuổi 18. Cũng vậy, Woods chưa bao giờ ngừng trau dồi, dành rất nhiều thời gian để luyệt tập và điều chỉnh mỗi ngày. Kể cả khi bị gãy tay hai lần. Bởi vì với anh ta, đó là điều cần thiết để tiến bộ hơn.
Trong kinh doanh
Các bằng chứng, khoa học cũng như giai thoại dường như cũng hoàn toàn ủng hộ cho lý thuyết luyện tập bền bỉ là nguyên nhân dẫn đến thành công tột bậc. Có một vấn đề, làm sao luyện tập trong kinh doanh? Có nhiều lĩnh vực nhỏ trong kinh doanh có thể luyện tập được như : diễn thuyết, thương lượng, nhận định, đánh giá, đọc báo cáo tài chính, tất cả bạn đều có thể tập luyện.
Tất nhiên, đó không phải là cốt lõi của sự thành công trong quản lý kinh doanh. Nó còn cần sự quyết định với những thông tin xét đoán trong môi trường có độ rủi ro cao, phải trao đổi cũng mọi người, tìm kiếm thông tin – những điều đó có thể tập luyện được không? Tất nhiên là được, mặc dù cách mà bạn luyện tập không giống như cách bạn học chơi một bản nhạc của Chopin.
Thay vào đó, vấn đề là bạn làm thế nào những điều bạn đã từng làm, chính bạn tạo ra sự thực hành trong công việc của mình, nơi mà đòi hỏi những thay đổi thật cần thiết. Đầu tiên là làm từng việc với một mục đích mới thay vì chỉ cố gắng làm cho xong, thì bạn phải hướng tới mục tiêu cao hơn.
Việc viết một báo cáo bao gồm việc tìm thông tin, phân tích và giới thiệu. Từng việc lại có thể nâng cao một kĩ năng. Làm chủ tọa một cuộc họp HĐQT đòi hỏi hiểu biêt sâu sắc về chiến lược của công ty, một tầm nhìn thấu đáo về biến đổi thị trường sắp diễn ra, phải có một tiếng nói trong cuộc họp. tất cả mọi thứ bạn làm từ việc căn bản nhất đến phức tạo nhất đều là những kĩ năng có thể nâng cao.
Tạo ra nếp nghĩ mới
Nếu được trang bị nếp nghĩ mới đó, người ta sẽ làm công việc của họ một cách hoàn toàn mới. Những nghiên cứu cho thấy họ sẽ xử lý thông tin sâu sắc hơn nhiều và ghi nhớ chúng lâu hơn. Họ muốn có nhiều thông tin hơn về những điều họ đang làm và sẵn sàng tìm hiểu những vấn đề xung quanh nó. Họ sẽ có được tầm nhìn xa hơn. Thực tế, nếp nghĩ là rất vững chắc. Bạn không chỉ hoàn thành một việc mà còn cố gắng làm tốt hơn ở tầm cao hơn.
Cũng vậy, những nghiên cứu cho thấy sự khác nhau trong cách tiếp cận là rất quan trọng. Ví dụ: Một ca sĩ nghiệp dư khi đi học thanh nhạc, coi bài học là một thú vui, một cách giải tỏa căng thẳng, nhưng đối với một ca sĩ chuyên nghiệp thì hoàn toàn ngược lại. Họ sẽ tập trung nhiều hơn để tiến bộ trong từng bài học. Cùng một vấn đề, tiếp cận khác nhau.
Feedback là rất quan trọng và việc nhận feedback nên là một điều rất thông thường trong kinh doanh. Nhưng phần lớn không chủ động tìm, họ chỉ chờ nó và cầu mong trong lòng là nó đừng tới. Không có nó, như Steve Kerr, trưởng bộ môn Đào tạo lãnh đạo của trường Goldman Sachs nói: “ Giống như bạn chơi bowling sau một tấm màn, nếu không biết được trúng hay không, sẽ có hai khả năng: một là bạn dậm chân tại chỗ, hai là bạn không quan tâm đến nó nữa”. Ở một vài công ty như General Electric, feedback thường xuyên là văn hóa công ty. Nếu người nào đó trong công ty không có may mắn nhận được feedback thì sẽ tự tìm đến nó.
Tròn như bóng
Tóm lại, một trong những mục tiêu của bạn là xây dựng cái mà các học giả gọi là mô hình kinh doanh - một bức tranh mà trong đó các yếu tố làm sao hòa hợp với nhau. Thực tập nó càng nhiều thì mô hình của bạn càng rộng và thành tựu đạt được càng tăng tiến.
Andy Grove có thể giữ trong đầu tất cả các mô hình biến đổi của thế giới công nghệ và đưa vào Intel khi cần thiết. Bill Gates, người sáng lập ra Microsoft cũng vậy. Ông ta có thể nhìn thấy ngay từ buổi bình minh của máy tính là máy tính sẽ là cái nằm trên mọi bàn làm việc và nhiệm vụ của ông ta là tạo ra một thị trường rộng không tưởng. John D. Rockefeller cũng vậy, đã nhìn thấy nghành công nghiệp dầu mỏ của thế giới đang thay đổi. Napoleon có lẽ là người vĩ đại nhất trong tất cả. Ông ta không những nắm được tất cả chi tiết của một trận đánh trong đầu mình mà có thể phản ứng rất nhanh trước những chiều hướng không như mong đợi.
Có quá nhiều điều để nói về việc luyện tập có chủ ý, và vô ích nếu thiếu điều này: Làm điều đó liên tục, chứ không phải thi thoảng.
Tại sao?
Với hầu hết, công việc đã là quá nặng nhọc. Những thêm nếm quá khó và đau đớn đến mức họ không bao giờ chạm tới. Nhưng phải như vậy. Nếu sự vĩ đại dễ dàng thì nó không hiếm đến vậy. Chính điều này đã dẫn đến câu hỏi lớn nhất về sự vĩ đại. Những học giải hiểu rất rõ về những hành xử tạo nên sự vĩ đại nhưng họ lại mù tịt về việc làm cách nào để có được những hành xử đó.
Tác giả của một nghiên cứu đã kết luận: “Chúng ta đến nay vẫn chưa biết nguyên nhân nào khiến con người gắn với sự chủ động luyện tập.” Cũng giống như Noel Tichy, một chuyên gia của trường đại học kinh tế Michigan, sau ba mươi năm làm việc với những nhà quản lý, đã nhận định: “Một số người có động lực hơn người khác, đó chính là câu hỏi mà tôi không trả lời được là tại sao?”
Sự thật phũ phàng là chúng ta không được số phận ban tặng những khả năng thiên bẩm. Chúng ta có thể tạo ra chúng ta. Có một điều lạ lùng là ý tưởng đó không được phổ biến. Con người thích nghĩ nằng họ sẽ giàu có và nổi tiếng nếu họ tìm ra được tài năng của họ. Nhưng cái nhìn này là bi kịch, bởi vì khi nhận được những vấp ngã không thể tránh khỏi, họ bèn kết luận rằng họ không được phù hộ và bỏ cuộc.
Chúng ta khó có thể mong đợi tất cả mọi người đạt được đỉnh cao. Đó là sự đòi hỏi quá mức, nhưng thông tin quan trọng là sự vĩ đại không tiền định phải của riêng ai mà là của bạn và của mọi người.
Vài lời khuyên nhỏ: Luyện tập bền bỉ
01. Tiếp cận công việc cụ thể với mục tiêu phải làm tốt hơn thế.
02. Khi làm việc phải tập trung vào điều đang xảy ra và tại sao bạn lại làm theo cách này.
03. Nhận feedback từ nhiều nguồn khi làm xong việc và thay đổi hành vi của mình nếu cần thiết.
04. Liên tục xây dựng nhận thức tình huống của bạn như: Ngành, công ty và sự nghiệp của bạn, mở rộng nó để bao quát nhiều yếu tố khác.
05. Làm những bước trên thường xuyên. Ngắt quãng sẽ không hiệu quả.
Trích từ blog của Trương Gia Bình