Miracle
25-11-2006, 13:28
Bài 1: LÀM ĂN KÉM HIỆU QUẢ, MANG NỢ HÀNG TRĂM TỶ
Năm 1979, Nông trường Sông Hậu (huyện Cờ Đỏ, TP.Cần Thơ) được thành lập. Trong thời gian dài, Nông trường Sông Hậu được đánh giá có nhiều bước đột phá trong xây dựng kinh tế, được Nhà nước tặng danh hiệu Anh hùng lao động.
http://imagemain.com/uploads/806190news_10a-97.jpg
Một góc Nông trường Sông Hậu
Thế nhưng, những năm gần đây hoạt động của nông trường trở nên ì ạch, dư luận trong cán bộ và nhân dân cho rằng nông trường đang có nguy cơ bị phá sản. Trước tình hình trên, ngày 21-3-2006 Chủ tịch UBNDTP Cần Thơ quyết định thành lập Đoàn thanh tra tại Nông trường Sông Hậu. Sau hơn 6 tháng làm việc, đến nay Đoàn thanh tra đã xác định Nông trường đang gánh những khoản nợ lên đến hàng trăm tỷ đồng. Nguyên nhân nào đã khiến Nông trường Sông Hậu từng là một điển hình ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long lại lâm vào tình trạng nợ nần ngút đầu như thế?
ĐẦU TƯ THEO KIỂU LẤY NỢ NUÔI NỢ (?)
Lúc mới thành lập, ông Trần Ngọc Hoằng được giao làm giám đốc. Lúc bấy giờ, Ban giám đốc hô hào biến gần 7.000ha đất ngập úng trở thành vựa lúa trù phú ở miền Tây. Ông Trần Ngọc Hoằng được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động. Ngày 15-7-2000, Giám đốc Trần Ngọc Hoằng qua đời, con gái ông là Trần Ngọc Sương lên thay. Sau khi nhậm chức, bà Sương cho xây dựng nhiều cơ sở kinh tế. Không ít người ví von, rồi đây người dân ở nông trường sẽ có “hàng ký vàng” trên mảnh đất ngập úng ngày nào. Đến nay, nông trường được 2 lần phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động. Những tưởng với những bề dày thành tích trên, Nông trường Sông Hậu sẽ ăn nên làm ra, đời sống kinh tế người dân khá lên nhưng suốt một thời gian dài lại hoàn toàn ngược lại. Giám đốc Trần Ngọc Sương tạo bước “đột phá” bằng cách chủ trương xây dựng nhiều mô hình kinh tế nhằm thay đổi diện mạo của nông trường. Tuy nhiên, do không có vốn để thực hiện dự án, nông trường làm thủ tục vay ngân hàng. Điều rất đỗi bình thường nếu dự án phát huy hiệu quả, tăng thu nhập. Đằng này, thời gian trôi qua nông trường chỉ nợ và nợ. Lần giở các hồ sơ vay tiền, kết quả mà Ban giám đốc đã đề ra đều không đạt chỉ tiêu. Do đó, nông trường oằn mình gánh những khoản nợ khổng lồ. Ngày 27-3-2003, Ban giám đốc nông trường vay Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn TP.Cần Thơ 25 tỷ đồng để đầu tư dự án nuôi trồng thủy sản trên ruộng lúa. Trong hồ sơ vay, Ban giám đốc nông trường hứa hẹn, doanh thu 10 năm hơn 44 tỷ đồng. Tiền đã vay xong nhưng hiệu quả dự án trên khá... khiêm tốn. Trong 2 năm 2004-2005, doanh thu mỗi năm chỉ 450 triệu đồng. Tương tự như vậy, dự án trồng xoài cát Hòa Lộc để chế biến xuất khẩu của nông trường được ngân hàng cho vay 26 tỷ đồng. Ban giám đốc cho rằng, hiệu quả của dự án trung bình mỗi năm từ 1,2 tỷ đến 5 tỷ đồng. Qua 2 năm, kết quả thu được chỉ 500 triệu đồng. Theo tính toán của các cơ quan chức năng: Với kết quả trên, nông trường không đủ trả lãi. Tính đến nay nông trường nợ các ngân hàng phải trả 234 tỷ đồng, trong đó nợ Ngân hàng Công thương Chi nhánh Cần Thơ gần 14 tỷ đồng. Tiền phạt không đóng lãi đúng thời hạn lên đến gần 1,2 tỷ. Do vay nhiều không phát huy hiệu quả nên đến kỳ thanh toán nợ, nông trường tiếp tục vay vốn để trả nợ.
TIỀN NGÂN SÁCH NHƯ RÓT VÀO... CHỖ TRŨNG
Sai phạm trong việc sử dụng vốn của nông trường đã qua 2 trào giám đốc. Năm 1993, Nông trường Sông Hậu thực hiện quyết định 749/QĐ.UBT của UBND tỉnh Cần Thơ chi trả thành quả lao động cho những hộ dân có giấy chứng nhận quyền sở hữu đất. Nông trường giải quyết cho 2.300 đơn yêu cầu tổng diện tích 4.313ha với tổng số tiền chi trả 16 tỷ 768 triệu đồng (lấy số tròn - P.V). Sau đó, Nhà nước hỗ trợ nông trường 16 tỷ 425 triệu tiền bồi hoàn. Cần phải nói thêm, khi bồi hoàn Ban giám đốc nông trường thực hiện chủ trương giao khoán đất cho dân với mức thu 4 tấn/ha. Thay vì lấy tiền giao khoán đất chi trả tiền bồi hoàn, đằng này Ban giám đốc nông trường đi vay ngân hàng để rồi phải chịu trả lãi. Đến ngày 20-9-2004, trong tờ trình gởi lãnh đạo địa phương, bà Trần Ngọc Sương cho rằng số lãi phát sinh chi trả thành quả lao động cho người dân nông trường đã vay ngân hàng từ năm 1993 đến cuối năm 2002 lên đến gần 46 tỷ đồng. Bà Sương mong các cấp lãnh đạo địa phương hỗ trợ. Trước nhu cầu của Nông trường Sông Hậu khát vốn để trả nợ ngân hàng, UBND cùng Sở Tài chính TP.Cần Thơ đã cho phép nông trường bán một phần tài sản và được cấp hỗ trợ lại khoản lãi vay là 23 tỷ 289 triệu đồng. Thấy lãnh đạo đồng ý đề xuất, bà Sương mạnh dạn đề nghị lãnh đạo địa phương tháo gỡ tiếp phần lãi suất còn lại trên 20 tỷ đồng và hơn 300 triệu đồng do Nhà nước hỗ trợ chi tiền bồi hoàn không đủ (!?). Theo thông tin chúng tôi vừa nhận được, đề xuất trên không được đồng ý. Một vị lãnh đạo địa phương bức xúc: “Nông trường xem ngân sách Nhà nước như tiền... chùa. Tiền chi trả cho dân, nông trường đã được Nhà nước hỗ trợ. Tiền giao khoán đất cho dân, nông trường nhận lúa. Thế nhưng đùng một cái, nông trường nại lý do số lãi phát sinh tiền bồi hoàn gần 46 tỷ. Nhà nước lấy đâu mà hỗ trợ khi hàng năm nông trường nộp vào ngân sách Nhà nước càng giảm”.
QUẢN LÝ LỎNG LẺO
Về phần công nợ phải thu, nông trường báo cáo lên đến 130 tỷ đồng. Tuy nhiên qua kiểm tra, số công nợ phải thu chỉ 103 tỷ đồng. Không ít những Cty, đơn vị đã thanh toán dứt điểm hợp đồng với nông trường nhưng Ban giám đốc vẫn báo cáo còn nợ. Đến phần công nợ phải trả, nông trường báo cáo không đúng thực tế chênh lệch hơn 33 tỷ đồng. Kiểm tra một số hồ sơ giao dịch của nông trường, các cơ quan chức năng nhận định: Cung cách làm ăn của nông trường quá dễ dãi. Vì vậy nhiều công ty, cá nhân đã không thanh toán với số tiền gần 5,5 tỷ đồng. Qua quan hệ quen biết, bà Trần Ngọc Sương đồng ý bán bàn ghế cho Cty thực phẩm Line Collection. Từ năm 2000 - 2002, Nông trường Sông Hậu đã ký 9 hợp đồng với Cty thực phẩm Line Collection. Theo như hợp đồng, hình thức thanh toán bằng tiền mặt. Cty thực phẩm Line Collection thanh toán trước 30%, phần còn lại sẽ thanh toán dứt điểm khi nông trường cung cấp toàn bộ chứng từ. Sau 119 lần giao hàng, Cty thực phẩm Line Collection không thanh toán dứt điểm. Đã 4 năm trôi qua, Cty vẫn còn nợ nông trường hơn 1,2 tỷ đồng. Năm 2005, nông trường hợp đồng miệng mua bán cá với ông Võ Văn Sang. Ông Sang đặt cọc cho nông trường chỉ 250 triệu đồng. Từ ngày 5-10-2005 đến 12-10-2005, ông Sang mua số lượng cá trị giá hơn 800 triệu đồng. Ngày 24-10-2005, gia đình ông Sang trốn khỏi địa phương mang theo món nợ của nông trường trên 500 triệu đồng. Tương tự như vậy, Cty Kim Hải nợ của nông trường trên 500 triệu đồng nhưng hơn 6 năm không thanh toán, Cty trách nhiệm hữu hạn Gia Kiệm nợ nông trường từ năm 2003 với số tiền hơn 400 triệu vẫn không thanh toán. Năm 2004, nông trường ký hợp đồng bán tài sản cho Cty cổ phần xuất nhập khẩu và xây dựng công trình vẫn không thu hồi được 163 triệu đồng. Kiểu quản lý như trên thật sự là cách làm nghèo đất nước.
Bài, ảnh: THIỆN THẢO/ Báo Công An
Năm 1979, Nông trường Sông Hậu (huyện Cờ Đỏ, TP.Cần Thơ) được thành lập. Trong thời gian dài, Nông trường Sông Hậu được đánh giá có nhiều bước đột phá trong xây dựng kinh tế, được Nhà nước tặng danh hiệu Anh hùng lao động.
http://imagemain.com/uploads/806190news_10a-97.jpg
Một góc Nông trường Sông Hậu
Thế nhưng, những năm gần đây hoạt động của nông trường trở nên ì ạch, dư luận trong cán bộ và nhân dân cho rằng nông trường đang có nguy cơ bị phá sản. Trước tình hình trên, ngày 21-3-2006 Chủ tịch UBNDTP Cần Thơ quyết định thành lập Đoàn thanh tra tại Nông trường Sông Hậu. Sau hơn 6 tháng làm việc, đến nay Đoàn thanh tra đã xác định Nông trường đang gánh những khoản nợ lên đến hàng trăm tỷ đồng. Nguyên nhân nào đã khiến Nông trường Sông Hậu từng là một điển hình ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long lại lâm vào tình trạng nợ nần ngút đầu như thế?
ĐẦU TƯ THEO KIỂU LẤY NỢ NUÔI NỢ (?)
Lúc mới thành lập, ông Trần Ngọc Hoằng được giao làm giám đốc. Lúc bấy giờ, Ban giám đốc hô hào biến gần 7.000ha đất ngập úng trở thành vựa lúa trù phú ở miền Tây. Ông Trần Ngọc Hoằng được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động. Ngày 15-7-2000, Giám đốc Trần Ngọc Hoằng qua đời, con gái ông là Trần Ngọc Sương lên thay. Sau khi nhậm chức, bà Sương cho xây dựng nhiều cơ sở kinh tế. Không ít người ví von, rồi đây người dân ở nông trường sẽ có “hàng ký vàng” trên mảnh đất ngập úng ngày nào. Đến nay, nông trường được 2 lần phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động. Những tưởng với những bề dày thành tích trên, Nông trường Sông Hậu sẽ ăn nên làm ra, đời sống kinh tế người dân khá lên nhưng suốt một thời gian dài lại hoàn toàn ngược lại. Giám đốc Trần Ngọc Sương tạo bước “đột phá” bằng cách chủ trương xây dựng nhiều mô hình kinh tế nhằm thay đổi diện mạo của nông trường. Tuy nhiên, do không có vốn để thực hiện dự án, nông trường làm thủ tục vay ngân hàng. Điều rất đỗi bình thường nếu dự án phát huy hiệu quả, tăng thu nhập. Đằng này, thời gian trôi qua nông trường chỉ nợ và nợ. Lần giở các hồ sơ vay tiền, kết quả mà Ban giám đốc đã đề ra đều không đạt chỉ tiêu. Do đó, nông trường oằn mình gánh những khoản nợ khổng lồ. Ngày 27-3-2003, Ban giám đốc nông trường vay Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn TP.Cần Thơ 25 tỷ đồng để đầu tư dự án nuôi trồng thủy sản trên ruộng lúa. Trong hồ sơ vay, Ban giám đốc nông trường hứa hẹn, doanh thu 10 năm hơn 44 tỷ đồng. Tiền đã vay xong nhưng hiệu quả dự án trên khá... khiêm tốn. Trong 2 năm 2004-2005, doanh thu mỗi năm chỉ 450 triệu đồng. Tương tự như vậy, dự án trồng xoài cát Hòa Lộc để chế biến xuất khẩu của nông trường được ngân hàng cho vay 26 tỷ đồng. Ban giám đốc cho rằng, hiệu quả của dự án trung bình mỗi năm từ 1,2 tỷ đến 5 tỷ đồng. Qua 2 năm, kết quả thu được chỉ 500 triệu đồng. Theo tính toán của các cơ quan chức năng: Với kết quả trên, nông trường không đủ trả lãi. Tính đến nay nông trường nợ các ngân hàng phải trả 234 tỷ đồng, trong đó nợ Ngân hàng Công thương Chi nhánh Cần Thơ gần 14 tỷ đồng. Tiền phạt không đóng lãi đúng thời hạn lên đến gần 1,2 tỷ. Do vay nhiều không phát huy hiệu quả nên đến kỳ thanh toán nợ, nông trường tiếp tục vay vốn để trả nợ.
TIỀN NGÂN SÁCH NHƯ RÓT VÀO... CHỖ TRŨNG
Sai phạm trong việc sử dụng vốn của nông trường đã qua 2 trào giám đốc. Năm 1993, Nông trường Sông Hậu thực hiện quyết định 749/QĐ.UBT của UBND tỉnh Cần Thơ chi trả thành quả lao động cho những hộ dân có giấy chứng nhận quyền sở hữu đất. Nông trường giải quyết cho 2.300 đơn yêu cầu tổng diện tích 4.313ha với tổng số tiền chi trả 16 tỷ 768 triệu đồng (lấy số tròn - P.V). Sau đó, Nhà nước hỗ trợ nông trường 16 tỷ 425 triệu tiền bồi hoàn. Cần phải nói thêm, khi bồi hoàn Ban giám đốc nông trường thực hiện chủ trương giao khoán đất cho dân với mức thu 4 tấn/ha. Thay vì lấy tiền giao khoán đất chi trả tiền bồi hoàn, đằng này Ban giám đốc nông trường đi vay ngân hàng để rồi phải chịu trả lãi. Đến ngày 20-9-2004, trong tờ trình gởi lãnh đạo địa phương, bà Trần Ngọc Sương cho rằng số lãi phát sinh chi trả thành quả lao động cho người dân nông trường đã vay ngân hàng từ năm 1993 đến cuối năm 2002 lên đến gần 46 tỷ đồng. Bà Sương mong các cấp lãnh đạo địa phương hỗ trợ. Trước nhu cầu của Nông trường Sông Hậu khát vốn để trả nợ ngân hàng, UBND cùng Sở Tài chính TP.Cần Thơ đã cho phép nông trường bán một phần tài sản và được cấp hỗ trợ lại khoản lãi vay là 23 tỷ 289 triệu đồng. Thấy lãnh đạo đồng ý đề xuất, bà Sương mạnh dạn đề nghị lãnh đạo địa phương tháo gỡ tiếp phần lãi suất còn lại trên 20 tỷ đồng và hơn 300 triệu đồng do Nhà nước hỗ trợ chi tiền bồi hoàn không đủ (!?). Theo thông tin chúng tôi vừa nhận được, đề xuất trên không được đồng ý. Một vị lãnh đạo địa phương bức xúc: “Nông trường xem ngân sách Nhà nước như tiền... chùa. Tiền chi trả cho dân, nông trường đã được Nhà nước hỗ trợ. Tiền giao khoán đất cho dân, nông trường nhận lúa. Thế nhưng đùng một cái, nông trường nại lý do số lãi phát sinh tiền bồi hoàn gần 46 tỷ. Nhà nước lấy đâu mà hỗ trợ khi hàng năm nông trường nộp vào ngân sách Nhà nước càng giảm”.
QUẢN LÝ LỎNG LẺO
Về phần công nợ phải thu, nông trường báo cáo lên đến 130 tỷ đồng. Tuy nhiên qua kiểm tra, số công nợ phải thu chỉ 103 tỷ đồng. Không ít những Cty, đơn vị đã thanh toán dứt điểm hợp đồng với nông trường nhưng Ban giám đốc vẫn báo cáo còn nợ. Đến phần công nợ phải trả, nông trường báo cáo không đúng thực tế chênh lệch hơn 33 tỷ đồng. Kiểm tra một số hồ sơ giao dịch của nông trường, các cơ quan chức năng nhận định: Cung cách làm ăn của nông trường quá dễ dãi. Vì vậy nhiều công ty, cá nhân đã không thanh toán với số tiền gần 5,5 tỷ đồng. Qua quan hệ quen biết, bà Trần Ngọc Sương đồng ý bán bàn ghế cho Cty thực phẩm Line Collection. Từ năm 2000 - 2002, Nông trường Sông Hậu đã ký 9 hợp đồng với Cty thực phẩm Line Collection. Theo như hợp đồng, hình thức thanh toán bằng tiền mặt. Cty thực phẩm Line Collection thanh toán trước 30%, phần còn lại sẽ thanh toán dứt điểm khi nông trường cung cấp toàn bộ chứng từ. Sau 119 lần giao hàng, Cty thực phẩm Line Collection không thanh toán dứt điểm. Đã 4 năm trôi qua, Cty vẫn còn nợ nông trường hơn 1,2 tỷ đồng. Năm 2005, nông trường hợp đồng miệng mua bán cá với ông Võ Văn Sang. Ông Sang đặt cọc cho nông trường chỉ 250 triệu đồng. Từ ngày 5-10-2005 đến 12-10-2005, ông Sang mua số lượng cá trị giá hơn 800 triệu đồng. Ngày 24-10-2005, gia đình ông Sang trốn khỏi địa phương mang theo món nợ của nông trường trên 500 triệu đồng. Tương tự như vậy, Cty Kim Hải nợ của nông trường trên 500 triệu đồng nhưng hơn 6 năm không thanh toán, Cty trách nhiệm hữu hạn Gia Kiệm nợ nông trường từ năm 2003 với số tiền hơn 400 triệu vẫn không thanh toán. Năm 2004, nông trường ký hợp đồng bán tài sản cho Cty cổ phần xuất nhập khẩu và xây dựng công trình vẫn không thu hồi được 163 triệu đồng. Kiểu quản lý như trên thật sự là cách làm nghèo đất nước.
Bài, ảnh: THIỆN THẢO/ Báo Công An