View Full Version : Thư Giản Tâm Hồn ..............
peterben
14-12-2006, 23:58
TẠI sao lại thế ? - Một người giàu có kêu lên - Mọi người đều gọi tôi là keo kiệt trong khi họ thừa biết là sau khi toi chết tôi sẽ dể lại tất cả cho xã hội ?
- Để tôi kể lại cho ông nghe chuyện con bò và con lợn . Con lợn hiếm khi người ta để ý đến , trong khi người ta rất quí con bò . Điều này làm lợn rất khó chịu . Nên có một lần lợn hỏi bò " Tại sao mọi người đều yêu quí cậu , đối xử với cậu tử tế và nghĩ rằng cậu hào phóng chỉ vì hằng ngày cậu cho người ta sữa ? Nhưng tớ đây thì sao ? Tớ cho mọi người hết : thịt để làm nhiều món cả da cả lông cứng .........Thế mà không một người nào biết ơn tớ ! Tại sao vậy "
Và con bò đã trả lời rằng : " CÓ THỂ TẠI VÌ TỚ CHO NGƯỜI TA TRONG KHI TỚ CÒN SỐNG ":smile:
peterben
15-12-2006, 00:00
Lâu lắm rồi , ở một sườn núi rất lớn có một cái tổ chim phượng hoàng . Trong tổ có bốn cái trứng . Một ngày nọ , cơn địa chấn xảy ra, những hòn đá rung dữ dội . một quả trứng phượng hoàng lăn xuống núi , lạc đến một nông trại nuôi gà nằm ở thung lũng bên dưới
Một con gà mái đã tình nguyện nuôi nấn và chăm sóc quả trứng . Ít lâu sau , quả trứng nở ra và một con chim phượng hoàng xinh đẹp ra đời . nhưng buồn thay , con chim phượng hoàng đựoc dạy dỗ như một con gà . Chẳng muộn màng gì dể con chhim phượng hoàng nhận ra nó không hơn gì một con gà . Chim phượng hoàng yêu mái nhà và gia đình của mình nhưng tâm hồn nó càng tổn thương hơn
Trong lúc đang chơi ở nông trại vào một ngày nọ , chim phượng hoàng nhìn thấy những ccon chim phượng hoàng đang cất cánh mạnh mẽ bay lên nền trời xanh thẵm . Chim phượng hoàng khóc " Ước gì tôi có thể bay được như những con chim ấy " . Những con gà xung quanh cười vang " Bạn không thể bay được như những con chim ấy đâu !Bạn là một con gà và gà không thể bay trên bầu trời như thế được
Con chim phượng hoàng tiếp tục nghĩ về gia đình thực sự của nó trên bầu trời cao và ước mơ có thể ở với họ . Nhưng những ước mơ của chú chim phượng hoàng tàn lịu dần vì nó nghĩ chẳng thể nào thực hiện được . Thời gian sau , chim phượng hoàng không mơ ước được bay cao nữa và tiếp tục cuộc sống như một con gà , nó cũng chết đi như mọi con gà khác ..........
BÀI HỌC RÚT RA TỪ CÂU CHYỆN chúng ta sẽ trở thành người mà chúng ta suy nghĩ trong tâm thức , vì thế , nếu bạn đã từng mơ trở thành " CHIM PHƯỢNG HOÀNG " thì hãy vượt qua suy nghĩ mình là " MỘT CON GÀ ":smile:
peterben
15-12-2006, 00:02
Vào một đêm Giáng sinh , một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ . Con đường ngắn dẫn đến nhà một người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắt ngang . Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chíu về phía trước , cơn đau đẻ quặn lên trong chị . Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa . Chị bò phía bên dưới cầu
Đơn độc giữa những chhân cầu , chị đã sinh ra một bé trai . Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc , chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu , vòng từng vòng giống như một cái kén . thế rồi tìm thấy được một miếng bao tả, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con
Sáng hôm sau , một người phhụ nữ lái xe lại gần chiếc cầu , chiếc xe bỗng chết máy . Bước ra khỏi xe và băng qua cầu , bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới . Bà chui xuống cầu để tìm . Nơi đó bà nhìn thấy một đứa bé nhỏ xíu , đói lả nhưng vẫn còn ấm , còn người mẹ đã chết cóng
Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng . Khi lớn lên , cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình . Vào một ngày lễ Giáng sinh , đó là sinh nhật lần thứ 12 , cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp . Khi đến nơi , cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện . Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ , cúi đầu và khóc . Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo . Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ của mẹ mình
" Chắc cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - Cậu sẽ lạnh cóng !" . Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy . Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại . Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết " MẸ ĐÃ LẠNH HƠN CON LÚC NÀY , PHẢI KHÔNG MẸ ? " .Và cậu bé oà khóc:too_sad:
peterben
15-12-2006, 00:07
Ngày xưa có một cô gái sống cô đơn trong ngôi nhà gỗ cạnh một cánh rừng . hôm nọ , trong lúc dạo chơi cô bỗng thấy hai chú chim non mất mẹ đang thôi thóp trong tổ trên một chạc cây . lập tức cô đem chúng về nuôi trong một cái long rất đẹp . Với sự chan chứa tình thương của cô , hai chú chim ngày càng trở nên khoẻ mạnh và xinh đẹp . mỗi sáng chúng cất tiếng hót líu lo để chào đón cô
Một ngày kia cô quên cài cửa long chim . Thế là một chú chim liền bay ra khỏi long , nhưng nó chưa bay đi hẳn mà lại lượn vài vong quanh cô như muốn chào cô lần cuối . Cô gái buồn bã nhìn theo . Cô không muốn phãi rời xa nó . Cô không muốn tình yêu của cô bay mất , nên khi con chim bay lai gần cô liền với tay tóm lấy nó thật mạnh . Cô sung sướng và giữ chặt nó trong tay . Nhưng một lúc sau , cô cảm thấy con vật yêu quý bỗng trở nên mền nhũng trên tay . Cô hốt hoãng xoè tay ra và bàng hoàng nhận thấy con chim đã khép mắt qua đời . Nó đã chết bởi chính tình yêu mà cô dành cho nó . Cô thẫn thờ nhìn con chim lẽ bạn còn lại trong long và bắt đầu mường tượng rằng nó cần được tự do bay vút lên bầu trời xanh thẵm . Cô liền tiến đến chiếc long và nhẹ nhàng tung chú chim vào không trung . Nó lượn quanh cô một vòng , hai vòng rồi ba vòng . Cô đón nhận niềm vui của nó bằng ánh nhìn rạng rỡ và trìu mến . Những muộn phiền trước nó không còn nữa . Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp xuống đậu trên vai cô và hót vang những giai điệu mượt mà chưa bao giờ cuộc đời cô thưởng thức
Qua tiếng hót diệu kỳ kia cô chợt hiểu rằng CÁCH NHANH NHẤT ĐỂ ĐÁNH MẤT TÌNH YÊU LÀ KHI TA NẰM GIỮ NÓ THẬT CHẶT . TRÁI LẠI , ĐỂ GIỮ MÃI SỰ YÊU THƯƠNG THÌ TA PHẢI ÂN CẦN TRAO CHO TÌNH YÊU MỘT ĐÔI CÁNH TỰ DO
Các bạn có cảm giác và suy nghĩ gì khi đọc bài . Mình mong bài này có thể giúp các bạn đang yêu và sẽ yêu sẽ không mắc phải những sai lầm mà chúng ta không muốn CÁC BẠN HÃY GIỮ NHỮNG GÌ MÌNH CÓ NẾU MẤT CHÚNG TA SẼ KHÔNG THỂ TÌM LẠI ĐƯỢC ĐÂU . CHÚC CÁC BẠN HẠNH PHÚC:byebye:
peterben
15-12-2006, 00:08
Có một cậu con trai tính rất là nóng, mỗi khi 1 ai đó làm cậu không vừa lòng thì cậu nói những câu rất nặng lời! Vì thế nên cậu có rất ít bạn bè. Thấy cậu con trai mình như thế nên người cha đã đưa cho cậu một gói đinh và dặn dò rằng: "Mỗi khi con đang giận một ai đó thì con hãy đóng một cây đinh lên cột gỗ.khi nào con kìm chế được tính nóng nảy của mình thì đến gặp ta!". Cậu trai liền làm theo, mỗi khi vừa giận một ai đó, cậu liền đóng một cây đinh lên cột gỗ đó. Cậu làm công việc đó một cách chăm chỉ và rồi chợt nhận ra rằng công việc này làm cho cậu giảm được tính nóng nảy. Đến một ngày cậu đã làm được điều người cha dặn dò và cậu đến gặp người cha. Người cha thấy cậu đã tiến bộ rất nhiều, ông bảo cậu trai hãy gỡ những chiếc đinh đó ra, sau đó ông chỉ lên những vết đinh trên cột mà nói rằng: " Tính nóng nảy và những lời nói không hay giống như những chiếc đinh làm cho người ta bị tổn thương, cho dù có tháo những chiếc đinh đó ra nhưng những vết thương đó vẫn còn và khó mà lành lặn được! Con hãy ghi nhớ điều đó!:haha:
peterben
15-12-2006, 00:12
Có thể nhiều người nói cho bạn biết làm sao để thành công. Có hàng nghìn cuốn sách về chủ đề đó. Các kế hoạch và các công thức luôn sẵn có để bất kỳ ai cũng có thể học theo. Nhưng điều mà bạn ít khi tìm thấy là làm sao để thất bại.
Bạn biết đó, thành công không bao giờ được bảo đảm, dù bạn có thực hiện đúng công thức đến đâu đi chăng nữa. Tuy nhiên, thất bại là chắc chắn hơn nhiều, và không chỉ một lần, mà có thể là nhiều lần trong cuộc sống của bạn.
Bạn sẽ thất bại nếu bạn không quan tâm đến người khác. Rất nhiều người nghĩ rằng thế giới này đã được tạo ra cho riêng họ, và họ không để ý đến cảm giác của người khác. Đúng ra, điều chúng ta nên làm là chia sẻ hành tinh này với tất cả mọi người.
Bạn sẽ thất bại nếu bạn bắt đầu sự nghiệp bằng cách tìm một công việc thích hợp với bạn. Bạn cần phải hợp với công việc và làm cho mình ngày càng phù hợp hơn. Đơn giản nhất, cho dù bạn mặc quần jeans và áo phông đẹp đến đâu đi chăng nữa thì việc mặc như thế đi xin việc làm sẽ tăng cơ hội thất bại của bạn.
Bạn sẽ thất bại nếu bạn trèo lên chiếc thang sự nghiệp bằng cách giẫm lên người khác. Như một câu nói: “Bạn sẽ gặp lại chính những người đó khi bạn bị rơi xuống”.
Bạn sẽ thất bại nếu bạn không cố gắng sửa lại một hành động sai bất kỳ khi nào có thể. Bạn sẽ thất bại nếu bạn nhìn thấy một điều xấu mà lại không dám chống lại nó. Bạn sẽ thất bại nếu bạn chịu một việc bất công mà không dám chiến đấu chống lại nó.
Bạn sẽ thất bại nếu chỉ biết đánh giá một ai đó qua vẻ bề ngoài. Sẽ thất bại nếu bạn lấy những sai lầm của ngày hôm nay để bỏ đi tất cả những thành công của ngày hôm qua và làm lu mờ những giá trị tốt đẹp sẽ đến vào ngày mai.
Bạn sẽ thất bại nếu không biết tin vào chính bản thân mình.
Bạn sẽ trải qua những thất bại lớn nhất nếu bạn tin vào câu nói lãng mạn “Tình yêu có nghĩa là bạn không bao giờ phải nói lời xin lỗi”. Bởi vì trong thực tế, bất kỳ một người nào đó có đủ kinh nghiệm cũng sẽ nói rằng tình yêu là ngược lại. Tình yêu là đủ can đảm để nói xin lỗi khi mình sai.:hungry:
peterben
15-12-2006, 00:21
Ai cũng đã một lần khóc.
Lần đầu tiên khi cất tiếng khóc chào đời.
Cô giáo khóc khi thấy học trò mình không cố gắng rồi lại khóc khi thấy học trò mình thành danh bước vào đời
Người học trò khóc khi chập chửng bước vào lớp1 và lại khóc khi tạm biệt cô thầy bè bạn và mái trường.
Có những ông bố bà mẹ khóc vì đứa con hỗn xược rồi lại rơi nước mắt khi thấy con mình bấy lâu ham chơi nay đã biết suy nghĩ nhiều về những việc mình cần làm.
Anh công nhân khóc khi bị sếp trách mắng rồi lại khóc hki thấy sản phẩm của mình được tung ra trên thị trường.
Bác nông dân khóc khi thấy lúa mình bị sâu bệnh, mất mùa, đàn con nheo nhóc rồi lại khóc khi một đứa rời xóm nghèo lên Sài Gòn ăn học.
Những em bé mồ côi khóc vì chưa một lần biết mặt bố mẹ rồi em lại khóc khi có một gia đình nào đó dang tay đón em rời mái ấm tình thương.
Suốt dọc đường đời biết bao giọt nước mắt đã rơi, có những giọt nước mắt buồn, có những giọt nước mắt vui. Nhưng dù thế nào thì những ai đó ơi hãy cố gắng vượt qua tất cả để đích đến cuối cùng là một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc:cry:
peterben
15-12-2006, 00:27
Dù nhà ở phố chật chội, nhưng vốn yêu thích thiên nhiên, tôi cũng gắng tạo cho chỗ ở của mình một không gian có màu xanh của cỏ cây, hoa lá. Mấy chậu xương rồng nho nhỏ, một gốc thiết mộc lan xinh xắn, bụi mẫu tầm tử buông dài những dây nở hoa trắng...
Sáng sáng, đưa mấy chậu cây ra trước thềm nhà lấy ánh nắng, gió trời. Ngồi uống chén trà ngắm cây, ngắm hoa, tâm hồn mình như lắng lại và dịu dàng một niềm vui.
Vừa rồi có người bạn đem cho tôi một chậu sứ, dáng như một vũ nữ đang quỳ, hai cánh tay vươn cao đầy khát vọng. Tôi thích lắm, cứ ngắm hoài. Độ chừng một tuần sau, cây sứ bắt đầu nhú lên những nụ hoa bé xíu. Đứa cháu gái năm tuổi của tôi đếm được tất cả tám nụ hoa. Nó đặt tên cho nụ hoa lớn nhất là nụ cả, cứ thế cho đến nụ thứ tám là nụ út. Những nụ hoa lớn dần từng ngày. Một buổi sáng, nụ hoa cả nở. Rồi lần lượt nụ hai, nụ ba cũng nở theo, màu đỏ hồng tươi rực rỡ. Cái nụ út, lúc mới nhú chắc là bị đứa trẻ nào nghịch ngợm bấm móng tay vào, nên khi lớn dần, đầu nụ bị cong lại như dấu hỏi, chúi xuống đất. Tôi cứ nghĩ chắc nó sẽ bị héo đi. Nhưng không, nó vẫn lớn lên không chút mặc cảm, vẫn nở bung ra đầy kiêu hãnh...
Từ hoa, nghĩ về con người. Có bao cuộc đời, số phận. Có thể khiếm khuyết vì bất cứ lý do và hoàn cảnh nào, vẫn cố vượt qua để tồn tại và sống tốt đẹp. Hoa xứng đáng một đời hoa dẫu là chóng vánh và người tự hào thay một đời người dẫu rằng cũng có thể là... hư ảo, phù du...:smile:
peterben
15-12-2006, 00:28
Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ của nó : "Mẹ ơi ! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được !".
"Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Mẹ nói
"Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không cần đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?".
"Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".
"Nhưng em giun đất cũng không có xương và cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hóa được tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?".
"Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy".
Ốc sên con bật khóc, nói : "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng không che chở chúng ta".
"Vì vậy mà chúng ta có cái bình ! - Ốc sên mẹ an ủi con - Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta phải dựa vào chính bản thân chúng ta".:haha:
peterben
15-12-2006, 00:31
“ Ta có thể nhìn con được không? “ Người mẹ hạnh phúc hỏi. Đón bọc tã lót gọn gàng trong cánh tay rồi nhẹ nhàng mở các nếp khăn để nhìn khuôn mặt nhỏ bé, người mẹ kinh hoàng.Bác sĩ vội quay nhìn ra cửa sổ. Đứa bé sinh ra không có tai.
Thời gian đã chứng minh thính giác của đứa bé hoàn hảo. Duy chỉ có hình dáng bên ngoài của cậu bé không hoan thiện.Một ngày kia, đứa bé từ trường chạy ào về nhà và lao vào trong đôi tay của người mẹ, nàng thở dài và biết rằng cuộc đời cậu bé sẽ là những chuỗi ngày đau buồn. Cậu bé nức nở “ Có đứa gọi con là đồ quái thai “
Cậu bé lớn lên, đẹp trai, bất chấp sự khiếm khuyết. Một học sinh được bạn bè yêu thích, lẽ ra anh có thể làm lớp trưởng nhưng chỉ vì đôi tai…Tài năng thiên bẩm của anh lại phát triển, một tinh hoa về âm nhạc và văn chương.
“ Con có thể hoà đồng cùng với những thanh niên khác kia mà”Mẹ anh động viên nhưng đó chỉ là sự ân cần của trái tim người mẹ.Cha anh đã liên hệ với một nhà phẫu thuật.
“ Không thề làm gì được ư ? Tôi tin chắc tôi có thể ghép đôi tai nếu mua được “ Bác sĩ khẳng định. Sau đó là cuộc tìm kiếm người có thể hy sinh đôi tai cho người thanh niên trẻ.
Hai năm trôi qua.
“ Con sắp vào bệnh viện đấy con trai ạ ! Mẹ và cha đã tìm được người tặng tai cho con.Nhưng đó là một điều bí mật “ Người cha nói.Cuộc giải phẫu thành công rực rỡ, và một nhân vật mới nổi lên.Tài năng anh nở rộ xuất chúng, cuộc đời ở trường trung học và đại học là những chuỗi ngày hân hoan. Anh lập gia đình và làm công việc ngoại giao.
“ Nhưng con cần phải biết “ Anh van nài cha “ Ai đã tặng con quá nhiều như thế? Con không bao giờ có thể đền đáp xứng đáng cho người ấy”
“ Cha cũng tin là con không thể “ Người cha trả lời “ Nhưng giao kèo bắt buộc con không được biết…đúng hơn là chưa được biết “.
Nhiều năm trôi qua với điều bí mật của họ nhưng ngày ấy vẫn đến … Một trong những ngày tối tăm nhất trong cuộc đời đứa con. Anh cùng cha đứng nghiêng mình trước quan tài người mẹ. Dịu dàng và chậm rãi, người cha đưa tay vén mái tóc dài màu nâu dày để lộ ra… đôi tai không còn của người mẹ.
“ Mẹ đã nói rằng mẹ hạnh phúc khi không bao giờ cắt tóc “, ông thì thào ” Và không ai có thể nghĩ mẹ bớt đẹp đi phải không ? “
… Vẻ đẹp thật sự không nằm trong dáng vẻ bên ngoài, mà ở trong trái tim. Chân giá trị không nằm trong những gì hữu hình mà nó tồn tại trong những cái vô hình. Tình thương yêu thật sự không nằm trong những việc đã làm, đã được biết đến, nó hiện hữu nơi những gì đã thực hiện trong thầm lặng.:nosebleed:
peterben
15-12-2006, 23:50
Khi học cấp I, có lần tôi tranh cãi kịch liệt với một cậu bạn. Thực tế tôi không nhớ chúng tôi đã cãi nhau vì cái gì, nhưng bài học ngày hôm ấy thì tôi vẫn nhớ mãi.
Khi cãi nhau, tôi khăng khăng cho rằng: tao đúng, mày sai, và bạn tôi cũng nhất quyết: mày sai, tao đúng!.
Cô giáo tôi bắt gặp, bảo cả hai chúng tôi lên phòng giáo viên. Cô bảo mỗi đứa ngồi một bên cạnh bàn, chiếc bàn có một quả bóng nhựa rất lớn. Quả bóng màu đen xì. Thế mà khi cô giáo hỏi: Em thấy quả bóng màu gì? Thì cậu bạn tôi đáp: Thưa cô, màu trắng.
Tôi không thể hiểu nổi nó đang nói gì. Mắt nó bị mờ hay đầu óc nó bị điên? Hay nó muốn trêu tức tôi? Thế là tôi bật lên cãi: Màu đen chứ, đồ ngốc!.
Chúng tôi lại bắt đầu cãi nhau về màu sắc của quả bóng. Đến lúc này thì cô giáo bảo chúng tôi đổi chỗ cho nhau. Lần này khi cô hỏi tôi: Quả bóng màu gì? Tôi đành phải trả lờI: Màu trắng ạ. Bởi quả bóng đó được sơn hai màu khác nhau ở hai phía. Từ chỗ tôi ngồi ban đầu thì nó màu đen, còn chỗ bạn tôi thì nó màu trắng. Vậy mà chúng tôi đã gân cổ cãi nhau vì một điều mà cả hai đều chắc chắn cho là mình đúng mà không biết tại sao người kia nói ngược lại ý kiến của mình.
Đừng bao giờ tự cho mình là hoàn toàn đúng. Bạn phải đặt mình vào địa vị và hoàn cảnh của người khác để đánh giá sự việc, tình huống trong cuộc sống theo quan điểm của chính họ thì mới có thể thật sự hiểu họ được.:smile:
peterben
16-12-2006, 00:02
Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?"
Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."
Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."
Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ."
Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.
Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.
Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."
Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"
Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."
Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác. :haha:
peterben
16-12-2006, 09:10
Đừng gục ngã khi bạn gặp một điều gì đó vì bạn có thể tạo đc một cuộc sống trọn vẹn từ :
BỐN NGÓN TAY
Lúc mới sinh ra, George Campbell đã bị mù.
Khi George lên 6, một việc xảy ra làm em không tự giải thích được. Buổi chiệu nọ, George đang chơi đùa cùng các bạn, một cậu bé khác đã ném một quả banh về phía George. Chợt nhớ ra, cậu bé la lên :"Coi chừng! Quả banh sắp văng trúng đấy ".
Quả banh đã đập trúng người George - và cuộc sống của George không còn như trước đây nữa. George không bị đau, nhưng cậu bé thật sự băn khoăn. Cậu quyết định hỏi mẹ :"Làm sao Bill biết điều sắp xảy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó?"
Mẹ George thở dài, bởi cái giây phút bà e ngại đã đến ! Đã đến cái thời khắc đầu tiên mà bà cần phải nói cho con trai mình biết "Con bị mù!".
Rất dịu dàng, bà cầm bàn tay của con, vừa nắm lấy từng ngón tay vừa đếm :
_ Một - hai - ba - bốn - năm. Các ngón tay này cũng tựa như năm giác quan của con vậy. Ngón tay bé nhỏ này là nghe. Ngón tay xinh xắn này là sờ chạm. Ngón tay tí hon này là ngửi. Còn ngón bé tí này là nếm.
Ngần ngừ một lúc, bà tiếp :
_ Còn một ngón tí xíu này là nhìn. Mỗi giác quan như mỗi ngón tay, chúng chuyên chở các bức thông điệp lên bộ não của con.
Rồi bà gập ngón tay mà bà đặt tên là "nhìn", khép chặt nó vào lòng bàn tay của con, bà nói :
_ Con ạ ! Con là một đứa trẻ khác với những đứa trẻ khác, vì con chỉ có bốn giác quan, như là chỉ có bốn ngón tay vậy: một - nghe, hai - sờ, ba - ngửi, bốn - nếm. Con không thể sử dụng giác quan nhìn. Bây giờ mẹ muốn chỉ cho con điều này. Hãy đứng lên, con nhé !
George đứng lên. Bà mẹ nhặt trái banh lên bảo :
_ Bây giờ con hãy để bàn tay của con trong tư thế bắt lấy trái banh.
George mở lòng bàn tay và trong khoảnh khắc cậu cảm nhận được quả banh cứng chạm vào các ngón tay của mình. Cậu bấu chặt quả banh và giơ lên cao :
_ Giỏi, giỏi ! - Bà mẹ nói - Mẹ muốn con không bao giờ quên điều con vừa làm. Con vẫn có thể giơ cao quả banh chỉ bằng bốn ngón tay thay vì năm ngón. Con cũng có thể có và giữ được một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc với chỉ bốn giác quan thay vì năm nếu con bước vào cuộc sống bằng sự nỗ lực thường xuyên !
George không bao giờ quên hình ảnh "bốn ngón tay thay vì năm". Đối với George , đó là biểu tượng của niềm hi vọng. Và cữ hễ mỗi khi bị nhụt chí vì sự khiếm khuyết của mình, George lại nhớ đến biểu tượng này để tự động viên mình. George hiểu ra rằng mẹ cậu đã rất đúng. George vẫn có thể tạo được một cuộc sống trọn vẹn và giữ lấy nó chỉ với bốn giác quan mà cậu có được.:smile:
peterben
17-12-2006, 21:55
Tại một viện bảo tàng được lát bằng những phiến đá cẩm thạch tuyệt đẹp, trưng bày giữa đại sảnh là pho tượng mỹ nữ cũng bằng đá cẩm thạch. Từng dòng người từ khắp nơi trên thế giới đến đây để chiêm ngưỡng pho tượng tuyệt mỹ này. Một đêm, phiến đá cẩm thạch nói với pho tượng giọng có vẻ gay gắt: “Này, cô bạn mỹ nữ, thật chẳng công bằng tí nào! Tại sao mọi người đổ dồn về đây cứ bước trên người tôi để chiêm ngưỡng bạn? Thật là bất công quá đáng”. Pho tượng mỹ nữ từ tốn nhắc: “Bạn có còn nhớ chúng ta sinh ra từ một mỏ đá không?”.
Phiến đá cẩm thạch tiếp tục càu nhàu: “Chúng ta sinh ra trong cùng một mỏ đá, vậy mà giờ đây mỗi bên lại được nhận một cách đối xử khác nhau đến thế này. Thật chẳng công bằng tí nào”.
Pho tượng mỹ nữ vẫn bình thản: “Nhưng này, chắc bạn còn nhớ cái ngày mà nhà điêu khắc chạm những nhát đục đầu tiên lên người bạn chứ? Và bạn đã chống cự như thế nào!”.
Phiến đá cẩm thạch phát xẵng: “Dĩ nhiên là nhớ. Tôi căm ghét hắn. Hắn ghè, hắn đẽo lên người tôi. Ôi, đau đến chết khiếp”.
Pho tượng mỹ nữ thủng thẳng tiếp: “Thế rồi ông ta không thể tiếp tục tạc tượng trên mình bạn nữa vì bạn chống cự dữ dội quá”.
Phiến đá cẩm thạch chống chế: “Ừ, thế thì sao nào ...”.
Pho tượng mỹ nữ tiếp lời: “ Khi ông ấy quyết định từ bỏ bạn và quay qua đục đẽo trên người tôi, ngay lúc ấy tôi biết mình sẽ biến thành một cái gì đó hơn là những khối đá thô kệch, nơi chúng ta sống chung trước đó. Tôi đã không chống cự lại ông ta, và cố gắng chịu đựng tất cả những đớn đau mà ông ta đang cố đục đẽo trên người tôi”.
Phiến đá cẩm thạch ậm ừ.
Những bài học được rút ra từ câu chuyện trên:
- Càng vượt qua nhiều chướng ngại trong cuộc đời thì càng học hỏi được nhiều điều hơn cho tương lai của bạn.
- Đừng nhụt chí trước những cản ngại, những thách thức và kể cả những thất bại.
- Hãy để quá khứ vào trong quá khứ, bạn chẳng thể thay đổi được nó, đừng dựa vào sai lầm trong quá khứ để luôn tự dày vò mình.
- Quá khứ là tốt, hiện tại tốt hơn, và tương lai luôn luôn tốt nhất.:haha:
peterben
17-12-2006, 22:05
Một chàng trai nọ tìm thấy một cái kén bướm. Một hôm anh thấy cái kén hé một lỗ nhỏ. Anh ta ngồi hàng giờ nhìn chú bướm nhỏ cố thoát mình khỏi cái lỗ nhỏ xíu. Rồi anh ta thấy mọi việc không tiến triển gì thêm. Hình như chú bướm không thể cố gắng hớn được nữa. Vì thế, anh ta quyết định giúp chú bướm nhỏ. Anh lấy cái kéo rạch cho cái lỗ to thêm.Chú bướm dễ dàng thoát ra khỏi cái lỗ to hơn. Nhưng thân mình nó sưng phồng lên, đôi cánh thì nhăn nhúm. Cón chàng thanh niên cứ ngồi quan sát cái kén với hy vọng mộtlúc nào đó thân mình chú bướm sẽ xẹp lại và đôi cánh xòe rộng hơn đủ để nâng đỡ thân hình chú.Nhưng chẳng có gì thay đổi cả! Sự thật là chú bướm đã phài bò loanh quanh suốt quãng đời còn lại với đôi cánh nhăn nhúm và thân hình sưng phồng. Nó chằng bao giờ có thể bay được. Có một điều mà người thanh niên không thể hiểu: cái kén chật chội khiến chú bướm phải nỗ lực mới chui qua được cái lỗ nhỏ xíu kia là quy luật tự nhiên tác động lên đôi cánh và cơ thể của bướm, giúp chú có thể bay ngay khi thoát ra ngoài.Đôi khi đấu tranh là rất cần thiết trong cuộc sống. Nếu ta quen sống một cuộc đời bình lặng, ta sẽ mất đi sức mạnh tiềm tàng mà bẩm sinh mỗi người đều có. và chẳng bao giờ ta có thể bay được. Vì thế, nếu bạn thấy mình đang phải vượt qua nhiều áp lực và căng thẳng thì hãy tin rằng sau đó bạn sẽ trưởng thành hơn. :hungry:
peterben
17-12-2006, 22:08
Vài năm về trước, vào một ngày mùa hè ở Florida, một cậu bé quyết định đi
bơi ở con sông gần nhà. Trời thì nóng mà nước sông thì mát, cậu mừng rỡ hãy
ào xuống, bơi ra giữa sông mà không để ý rằng một con cá sấu đang bơi lại
phía sau! Cùng lúc đó, mẹ cậu bé đang ở trong nhà và khi nhìn ra cửa sổ, bà hoảng
hốt khi thấy con cá sấu tiến ngày càn gần cậu con trai hơn! Hoảng sợ tột độ, bà mẹ lao ra, nhanh gấp nhiều lần cậu bé khi cậu chạy đi bơi, vừa chạy, vừa hét gọi con trai.
Nghe tiếng mẹ gọi, cậu phát hiện ra con cá sấu và bơi ngược trở lại về phía bờ-nơi người mẹ đang hoảng hốt đứng chờ. Nhưng quá muộn, đúng khi cậu bơi tới
bờ thì cũng là lúc con cá sấu đớp được chân cậu! Từ trên bờ, người mẹ chậm một giây, chộp lấy cánh tay cậu. Và bắt đầu một trận kéo co không cân sức. Con cá sấu khoẻ hơn người mẹ rất nhiều, nhưng người mẹ còn quá nhiều tình thương và không thể buông tay. Lúc đó, một bác nông dân đi qua, nghe tiếng kêu cứu vội vã của người mẹ nên đã vội vã lấy 1 chiếc gậy to ra cùng chiến đấu với con cá sấu! Con cá sấu
đành thả chân cậu bé ra. Sau hàng tuần, hàng tuần trong bệnh viện, cậu bé đã được cứu sống. Nhưng chân cậu có một vết sẹo rất to, trông rất khủng khiếp - bằng chứng của lần bị cá sấu tấn công. Một phóng viên tới gặp cậu bé khi cậu đã hoàn toàn bình phục. Phóng viên này hỏi cậu bé có thể cho xem vết sẹo được không. Cậu bé kéo ống quần lên, để lộ vết sẹo cho phóng viên chụp ảnh. Và phóng viên nọ đã nói rằng vết
sẹo này cậu bé sẽ không thể nào quên!- Không đâu, hãy nhìn tay cháu đã! - cậu bé nói rồi kéo tay áo lên. Trên tay áo của cậu là một vết sẹo to, thậm chí còn sâu hơn cùng với những vết cào xước rất đậm và kéo dài do móng tay của mẹ cậu - khi người mẹ
dồn tất cả sức lực và yêu thương đễ giữ lãi đứa con trai yêu quý. Cậu bé nói với phóng viên:- Chính vết sẹo này cháu mới không bao giờ quên được! Và cháu tự hào về
nó, tự hào vì mẹ cháu đã không chịu buông tay.:too_sad:
__________________
peterben
20-12-2006, 00:35
Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa.
Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ: Tại sao mình lại không được hát ? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao ? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi.
"Cháu hát hay quá!". Một giọng nói vang lên: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ". Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô bé là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi.
Hôm sau, khi cô bé tới công viên đã thấy ông già ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại hát, cụ già vẫn chăm chú lắng nghe. Ông vỗ tay nói lớn: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!" Nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi.
Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ đây đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong công viên nghe cô hát. Một buổi chiều mùa đông, cô đến công viên tìm cụ nhưng ở đó chỉ còn lại chiếc ghế đá trống không.
"Cụ già ấy đã qua đời rồi. Cụ ấy điếc đã hơn 20 năm nay" - một người trong công viên nói với cô. Cô gái sững người. Một cụ già ngày ngày vẫn chăm chú lắng nghe và khen cô hát lại là một người không có khả năng nghe? :too_sad:
vBulletin® v3.7.3, Copyright ©2000-2009, Jelsoft Enterprises Ltd.