Nicky117
21-12-2006, 11:34
Rút lui
Bầu trời u ám như vừa mới khóc
Sau khi rời xa em , ko có nghĩa là sẽ tự do hơn
Từ mùi âm ẩm của không khí , ngửa thấy sự xa cách của chúng ta
Kết cục của một trái tim tan vỡ
Như việc hô hấp ko thể ngừng lại
Nhật ký ố vàng trong ngăn kéo
Hồi ức đã cạn khô
Nụ cười kia là mùa hè
Quá khứ của chúng ta
Bị kim đồng hồ quên lãng
Tình yêu sau khi bị hen xuyễn
Những giọt nước mắt vô tâm xem là thừa thãi
Anh biết rằng chúng ta không ai sai
Chỉ là quên mất làm sao lui lại
Chúng ta đã thề thốt với nhau
Nhưng lại bị thời gian lu mờ
Anh biết chúng ta không ai sai cả
Chỉ là chia tay sẽ tốt hơn mà thôi
Một tình yêu đẹp nhất vẫn sẽ tiếp tục trong kí ức
....Trời mưa nữa rồi em à,không biết bên em có mưa không,bỗng dưng anh nhớ em,chỉ nhớ một chút xíu thôi em biết không.Ngày xưa em hay nói với anh khi nào mưa thì hãy nhớ đến anh mà.Thời gian trôi nhanh thật đó em nhỉ,thoáng chốc đã là mùa thu,mà sao mùa thu lại có mưa nhỉ?Những cơn mưa bất chợt,anh ghét lắm cơ,vừa làm anh lạnh vì ướt,vừa bắt anh phải nhớ em,vì em gọi anh là cơn mưa nhỏ em yêu nhất mà.... Mà thôi anh không nhắc lại chuyện cũ nữa đâu,anh chỉ mong em lúc nào cũng hài lòng với những gì mình đang có,luôn hạnh fúc và bình yên.Chúng ta chỉ giống nhau ở 1 đều là đã từng yêu nhau thôi em à.Nhưng tiếc là ở giữa anh và em đều có những khoảng cách quá lớn,không rõ do anh hay em tạo nên,nhưng mãi mãi không thể nào phá vỡ được,không phải do không thể,mà chỉ là do chúng ta không muốn mà thôi.Có lẽ đó cũng là cách tốt nhất mà anh và em có thể làm được. Anh không muốn chính mình phải buồn hay phải khóc,nước mắt chỉ dành cho người xứng đáng,và đối với anh như thế đã quá đủ.Chúng ta không nên ràng buộc lẫn nhau trong thời gian dài như thế nữa.Anh và em đều có quyền được hạnh phúc và sẽ lựa chọn những con đường khác nhau.Chia tay là việc xảy ra trong khỏanh khắc...mỗi người đều bận đi những con đường khác nhau.....em à!em là tình yêu trong lành nhất mà anh luôn giữ gìn nguyên vẹn trong tim mình
Sau khi chúng ta chia tay, anh sẽ dần dần, dần dần, quên sạch gương mặt em. Không thể nhớ nổi. Quên mất gương mặt ở bên cạnh mình. Một gương mặt đã từng ngắm lâu như thế trong bóng tối. Cứ ngỡ còn nhớ tới, không ngờ đã quên. Không ngừng tiêu mòn, rút lui, mãi cho đến khi hóa thành hư không.
Anh phải quay về cuộc sống của anh. Em phải đối mặt với sự trĩu nặng chân thành và không tài nào tiêu hóa nổi của em. Ngại gì chứng chỉ là những ký ức.
Nhưng rốt cuộc vẫn là một việc quá sức. Thời gian để quên một con người có lẽ cũng lâu như khi nhớ tới. Và cuối cùng, những thứ mà bạn nhìn thấy được, vẫn chỉ là sự tĩnh lặng của mình. Như thể chưa từng yêu. Mọi giới hạn đều quá mơ hồ. Ở bên trái. Cũng có thể bên phải. Thứ chúng ta yêu, vẫn chỉ là bản thân tình yêu. Có hay không con người đó đã không còn quan trọng.
Chỉ thuận theo tự nhiên, đem hết những dấu ấn của nhau bị thời gian xoá mờ sạch sẽ. Những gì nhớ đựơc đều chỉ vì muốn quên lãng. Họ là những người giống nhau. Y hệt nhau. Vì thế khi gặp ngay phút ban đầu, họ đã nhận được nhau và hiểu sự tồn tại giả tạo của sự nhận biết đó.
Chia tay chẳng qua chỉ là một việc trong khoảng khắc. Mỗi người đều bận đi những ngả đường khác nhau. Nhưng tôi là một người không bao giờ chuẩn bị. Không chuẩn bị tiến lên. Cũng không chuẩn bị lùi lại. Đúng vậy. Chúng ta bắt đầu dần già di. Hãy để chúng ta quên nhau, không nói năng, đi tới trứơc mặt thời gian. Như vậy rất hay. Tôi thừa nhận và đã chấp nhận. Tôi chỉ là một con trai cố chấp và trầm lặng dừng lại ở nơi cũ, khẽ nghe thấy tiếng lòng chào với em.
Tất cả mọi ký ức đều chìm dưới đáy biển sâu. Nứơc che đậy mọi hình dáng, mùi vị, âm thanh, nhiệt độ... Thời gian núôt chửng chúng ta. Tình cảm của chúng ta cứ rơi rụng không rõ tại sao. Tốn công vô ích.
Bầu trời u ám như vừa mới khóc
Sau khi rời xa em , ko có nghĩa là sẽ tự do hơn
Từ mùi âm ẩm của không khí , ngửa thấy sự xa cách của chúng ta
Kết cục của một trái tim tan vỡ
Như việc hô hấp ko thể ngừng lại
Nhật ký ố vàng trong ngăn kéo
Hồi ức đã cạn khô
Nụ cười kia là mùa hè
Quá khứ của chúng ta
Bị kim đồng hồ quên lãng
Tình yêu sau khi bị hen xuyễn
Những giọt nước mắt vô tâm xem là thừa thãi
Anh biết rằng chúng ta không ai sai
Chỉ là quên mất làm sao lui lại
Chúng ta đã thề thốt với nhau
Nhưng lại bị thời gian lu mờ
Anh biết chúng ta không ai sai cả
Chỉ là chia tay sẽ tốt hơn mà thôi
Một tình yêu đẹp nhất vẫn sẽ tiếp tục trong kí ức
....Trời mưa nữa rồi em à,không biết bên em có mưa không,bỗng dưng anh nhớ em,chỉ nhớ một chút xíu thôi em biết không.Ngày xưa em hay nói với anh khi nào mưa thì hãy nhớ đến anh mà.Thời gian trôi nhanh thật đó em nhỉ,thoáng chốc đã là mùa thu,mà sao mùa thu lại có mưa nhỉ?Những cơn mưa bất chợt,anh ghét lắm cơ,vừa làm anh lạnh vì ướt,vừa bắt anh phải nhớ em,vì em gọi anh là cơn mưa nhỏ em yêu nhất mà.... Mà thôi anh không nhắc lại chuyện cũ nữa đâu,anh chỉ mong em lúc nào cũng hài lòng với những gì mình đang có,luôn hạnh fúc và bình yên.Chúng ta chỉ giống nhau ở 1 đều là đã từng yêu nhau thôi em à.Nhưng tiếc là ở giữa anh và em đều có những khoảng cách quá lớn,không rõ do anh hay em tạo nên,nhưng mãi mãi không thể nào phá vỡ được,không phải do không thể,mà chỉ là do chúng ta không muốn mà thôi.Có lẽ đó cũng là cách tốt nhất mà anh và em có thể làm được. Anh không muốn chính mình phải buồn hay phải khóc,nước mắt chỉ dành cho người xứng đáng,và đối với anh như thế đã quá đủ.Chúng ta không nên ràng buộc lẫn nhau trong thời gian dài như thế nữa.Anh và em đều có quyền được hạnh phúc và sẽ lựa chọn những con đường khác nhau.Chia tay là việc xảy ra trong khỏanh khắc...mỗi người đều bận đi những con đường khác nhau.....em à!em là tình yêu trong lành nhất mà anh luôn giữ gìn nguyên vẹn trong tim mình
Sau khi chúng ta chia tay, anh sẽ dần dần, dần dần, quên sạch gương mặt em. Không thể nhớ nổi. Quên mất gương mặt ở bên cạnh mình. Một gương mặt đã từng ngắm lâu như thế trong bóng tối. Cứ ngỡ còn nhớ tới, không ngờ đã quên. Không ngừng tiêu mòn, rút lui, mãi cho đến khi hóa thành hư không.
Anh phải quay về cuộc sống của anh. Em phải đối mặt với sự trĩu nặng chân thành và không tài nào tiêu hóa nổi của em. Ngại gì chứng chỉ là những ký ức.
Nhưng rốt cuộc vẫn là một việc quá sức. Thời gian để quên một con người có lẽ cũng lâu như khi nhớ tới. Và cuối cùng, những thứ mà bạn nhìn thấy được, vẫn chỉ là sự tĩnh lặng của mình. Như thể chưa từng yêu. Mọi giới hạn đều quá mơ hồ. Ở bên trái. Cũng có thể bên phải. Thứ chúng ta yêu, vẫn chỉ là bản thân tình yêu. Có hay không con người đó đã không còn quan trọng.
Chỉ thuận theo tự nhiên, đem hết những dấu ấn của nhau bị thời gian xoá mờ sạch sẽ. Những gì nhớ đựơc đều chỉ vì muốn quên lãng. Họ là những người giống nhau. Y hệt nhau. Vì thế khi gặp ngay phút ban đầu, họ đã nhận được nhau và hiểu sự tồn tại giả tạo của sự nhận biết đó.
Chia tay chẳng qua chỉ là một việc trong khoảng khắc. Mỗi người đều bận đi những ngả đường khác nhau. Nhưng tôi là một người không bao giờ chuẩn bị. Không chuẩn bị tiến lên. Cũng không chuẩn bị lùi lại. Đúng vậy. Chúng ta bắt đầu dần già di. Hãy để chúng ta quên nhau, không nói năng, đi tới trứơc mặt thời gian. Như vậy rất hay. Tôi thừa nhận và đã chấp nhận. Tôi chỉ là một con trai cố chấp và trầm lặng dừng lại ở nơi cũ, khẽ nghe thấy tiếng lòng chào với em.
Tất cả mọi ký ức đều chìm dưới đáy biển sâu. Nứơc che đậy mọi hình dáng, mùi vị, âm thanh, nhiệt độ... Thời gian núôt chửng chúng ta. Tình cảm của chúng ta cứ rơi rụng không rõ tại sao. Tốn công vô ích.