View Full Version : Uống cà phê tại thành phố Cần Thơ
tqminh_csp
09-01-2007, 16:53
http://www.vnnavi.com/restaurants/binhthuy/res_1_main_thumb.jpg
Bình Thủy Quán
93 Cách Mạng Tháng 8, Q. Bình Thủy, TP. Cần Thơ.
Tel: (071) 889889/ 889089
Bình Thủy quán nằm cách thành phố khoảng 5km. Sở hữu một diện tích rộng lớn, quán được thiết kế đơn giản tạo cho thực khách cảm giác thoải mái khi đến đây.
http://www.vnnavi.com/restaurants/saohom/res_3_1157079183_thumb.jpg
Nhà hàng Sao Hôm
Nhà Lồng cổ, Bến Ninh Kiều, TP.CầnThơ
Tel: (071) 815616
Là một nhà hàng không lớn lắm, nhưng vị trí bên bờ sông hậu tuyệt đẹp sẽ làm cho thực khách tìm thấy cảm giác an bình, thoải mái. Đây là nơi thích hợp cho người muốn tìm một nơi yên tĩnh thưởng thức ẩm thực ngắm cảnh sông nước hiền hòa trên sông Hậu.
http://www.vnnavi.com/restaurants/hanhuyen/res_1_main_thumb.jpg
Cà phê Hàn Huyên
108/46/15 Nguyễn Việt Hồng, TP. Cần Thơ.
Tel: (071) 833215
Không chạy theo dòng nhạc thị trường đang chiếm lĩnh hầu hết những quán café ở Tây Đô, café Hàn Huyên chỉ chuyên chơi dòng nhạc Trịnh và những tình khúc đã trở nên bất hủ trong tim người yêu nhạc...
http://www.vnnavi.com/restaurants/golfct/res_3_1161138471_thumb.jpg
http://golfhotel.vnn.vn/hinhanh/aboutcantho1.jpg
Golf Cần Thơ Hotel
2 Hai Ba Trung, P.Tân An, Q.Ninh Kiều, Cần Thơ.
Tel: (071) 812210/ 814171
Là một trong những khách sạn vừa lộng lãy vừa tráng lệ của Tây Đô với hơn 100 phòng ngủ sang trọng và tiện nghi trong đó có 8 phòng dạng "suite" với những ban công nhìn ra dòng sông hậu.
http://golfhotel.vnn.vn/
golfcanthohtl@hcm.vnn.vn
http://www.vnnavi.com/restaurants/5sao/res_1_main_thumb.jpg
Cà phê bar 5 Sao
151 Đường 3 Tháng 2, TP. Cần Thơ.
Tel: (071) 838508
Không gian khá rộng rãi, thoáng mát với góc vườn được trang trí cây cỏ, gần gũi với thiên nhiên. Đây là nơi lý tưởng để bạn thư giãn sau một ngày làm việc căng thẳng.
http://www.vnnavi.com/restaurants/hopphoct/res_1_main_thumb.jpg
Cà phê Hợp Phố
06 Ngô Gia Tự, P. Tân An, Cần Thơ.
Tel: (071) 815208
Có thể nói Hợp Phố là sự khéo léo lưu giữ nét riêng trong chấm phá. Quán được trang trí bằng những bình đất nung, những tán hoa dại, những viên gạch trần để tạo điểm nhấn.
Cà phê Trung Nguyên hỗ trợ tân SV Lý Minh Trí 4 năm ĐH
TT (Cần Thơ) - Công ty TNHH cà phê Trung Nguyên xác nhận sẽ hỗ trợ tân SV Lý Minh Trí (ĐH Cần Thơ) suốt bốn năm học với tổng số tiền 36 triệu đồng (Minh Trí và nỗi khát chữ).
Số tiền này gồm: học phí, hỗ trợ học tập, sinh hoạt phí 500.000đ/tháng. Trong đó, học phí và hỗ trợ học tập Trung Nguyên sẽ trao cho Trí vào tháng mười và tháng hai hằng năm với 1,5 triệu đồng/lần (hỗ trợ sinh hoạt phí sẽ trao hằng tháng).
Minh Trí rất xúc động: “Số tiền này thật sự rất lớn đối với em. Từ nay em đã an tâm học tập và sẽ hết sức cố gắng để không phụ lòng những tấm lòng vàng đã giúp đỡ mình”.
:baffle: Nở rộ cà phê WiFi ở Việt Nam
Quán cà phê Y5, cái tên có một chút là lạ nhưng cũng chẳng gợi lên điều gì nếu bạn không phải là người đam mê các thiết bị cầm tay. Một chút tinh tế của chủ quán đã đánh lừa hết thảy mọi người (Y5 đọc vần theo tiếng Anh giống với từ WiFi), nhưng với những người thích ngồi thiền trong các quán cà phê để lướt web không dây, Y5 là một điểm tụ họp thú vị.
Các ISP chưa quan tâm
Tháng 6/2003, Công ty VDC phối hợp với Intel Việt Nam đã khai trương điểm truy cập Internet công cộng (hotspot) sử dụng công nghệ WiFi đầu tiên ở Việt Nam tại trường Đại học Thuỷ lợi, Hà Nội. Từ phát súng mở màn này, VDC tiếp tục mở thêm khoảng hơn 10 điểm hotspot ở Hà Nội và TP.HCM. Các điểm hotspot chủ yếu được đặt ở những nơi công cộng như sân bay, nhà ga, khách sạn lớn, các trường đại học để phục vụ cho SEA Games 22. Từ đó đến nay, VDC không mở thêm điểm hotspot nào, và hầu như các điểm hotspot của VDC đã ngừng hoạt động sau khi hoàn thành sứ mệnh phục vụ SEA Games 22. Ngoài VDC, các ISP lớn như Viettel, FPT cũng chưa có động thái nào cho thấy họ quan tâm đến việc phát triển dịch vụ WiFi.
WiFi tìm đến quán cà phê
Thế nhưng khi mà các ISP tỏ ra không mặn mà với WiFi thì công nghệ truy cập không dây này lại tìm được chỗ đứng trong các nhà hàng, khách sạn, và đặc biệt là các quán cà phê.
WiFi Café ở 117 Mai Hắc Đế là quán cà phê đầu tiên ở Việt Nam cung cấp kết nối WiFi, được mở vào đầu năm 2004. Nguyễn Minh Dũng, một trong 3 thành viên sáng lập của quán cho biết: “Sau khi VDC khai trương điểm hotspot đầu tiên, bọn mình bắt đầu xây dựng mô hình quán cà phê WiFi, sau vài tháng chuẩn bị thì quán được mở vào tháng 1/2004”.
Sau sự xuất hiện mở màn của WiFi Café ở Mai Hắc Đế, nhiều quán cà phê đã nhanh chóng bổ sung “tiện ích” WiFi để thu hút giới trẻ. Theo trang web www.handheldvn.com, diễn đàn của cộng đồng người dùng thiết bị số cầm tay ở Việt Nam, hiện nay, hầu như thành phố nào cũng có quán cà phê WiFi, tập trung nhiều nhất là ở Hà Nội và TP.HCM. Chỉ tính riêng số quán cà phê WiFi, TP.HCM hiện có trên 40 quán, Hà Nội có khoảng trên 30 quán, các thành phố khác như Đà Nẵng, Hải Phòng, Quảng Ninh, Cần Thơ… mỗi nơi có trên dưới 10 điểm. Đó mới chỉ là những quán cà phê WiFi được các thành viên trên diễn đàn liệt kê, con số thực tế có thể còn lớn hơn. Và danh sách quán cà phê WiFi trên trang web này sau vài ngày lại dài thêm bởi những điểm cà phê WiFi mới.
Ngoài các quán cà phê WiFi, rất nhiều quán bar, nhà hàng và khách sạn cũng cung cấp dịch vụ truy cập Internet WiFi. “Theo tôi ước đoán, Hà Nội hiện có hơn 100 điểm truy cập WiFi trong các khách sạn, quán bar và quán cà phê. Ở TP.HCM, số điểm WiFi có thể nhiều hơn một chút”, Minh Dũng nói và cho biết thêm: “Tôi dự đoán vào năm 2006, WiFi tràn ngập ở các thành phố lớn là hoàn toàn có thể bởi xu hướng thiết bị số đầu cuối hiện nay đều có tích hợp tính năng không dây”. Nếu bạn không tin, thử cầm chiếc PDA có tính năng WiFi đi dò dọc theo các phố ở Hà Nội hay TP.HCM, bạn sẽ thấy nhiều nơi có “sóng” WiFi.
Hỗ trợ WiFi hiện nay là tính năng phổ biến trong các thiết bị số từ điện thoại di động, PDA, Pocket PC đến máy tính xách tay và thậm chí cả máy ảnh số cũng có WiFi. Theo số liệu của IDC, thị trường máy tính xách tay ở Việt Nam tăng trưởng trung bình trên 30% mỗi năm, ước đạt 23.000 chiếc vào năm 2005 và 26.000 chiếc vào năm 2006. Thị trường điện thoại di động ở Việt Nam, theo GFK Asia, đã tăng 100% trong 6 tháng đầu năm nay, dự kiến sẽ tiêu thụ khoảng 3 triệu chiếc trong năm nay. Bên cạnh đó, PDA, máy tính bảng cũng đang trở thành những thiết bị được ưa chuộng, nhất là ở giới trẻ. Đó là những yếu tố tạo “đất” phát triển cho công nghệ WiFi.
Một điểm hấp dẫn nữa là việc truy cập Internet không dây WiFi ở các quán cà phê đều được miễn phí. Một số khách sạn có thể thu phí truy cập Internet qua WiFi, còn hầu như tất cả các quán cà phê coi WiFi là một tiện ích gia tăng nhằm lôi kéo và níu giữ khách hàng, không tính phí.
Theo một chủ quán cà phê ở Mai Hắc Đế, bổ sung tiện ích truy cập Internet không dây miễn phí đang là ưu tiên đầu tư của các quán cà phê, bởi vì phần đông giới trẻ (khách hàng chính của các quán cà phê) hiện nay sử dụng các thiết bị số có hỗ trợ kết nối không dây WiFi. Hơn nữa, việc đầu tư một thiết bị AP (Access Point) hoặc router không dây chỉ trên dưới 1 triệu đồng là có thể cung cấp được tiện ích này. Bởi hầu hết các quán cà phê WiFi hiện nay đã sử dụng đường truyền ADSL, chỉ cần gắn thêm Access Point/router không dây để có truy cập không dây. Tất cả các quán cà phê WiFi không bắt buộc người sử dụng phải dùng mật khẩu khi truy cập nhằm tạo tiện lợi cho khách, vì thế mọi người cần chú ý đến việc bảo quản dữ liệu của mình khi truy cập Internet ở các quán cà phê.
tqminh_csp
09-01-2007, 16:58
Một lúc nào đó thương hiệu cà phê Trung Nguyên sẽ "vang bóng 1 thời"?
Có thể nói, cà phê Trung Nguyên là một thành công kỳ diệu của xây dựng thương hiệu tại Việt Nam. Chỉ trong vòng 5 năm, từ một xưởng sản xuất nhỏ tại Buôn Ma Thuột, Trung Nguyên đã có mặt tại mọi miền đất nước. Chiến lược nhượng quyền thương hiệu (franchising) đã chứng tỏ uy lực khi hàng loạt quán cà phê với biển hiệu “Trung Nguyên” mọc lên như nấm ở khắp nơi.
Chỉ riêng tại “thánh địa” TPHCM, hiện nay đã có hàng trăm quán. Và slogan “Khơi nguồn sáng tạo” đã trở nên quen thuộc không chỉ với những người làm trong các lĩnh vực liên quan đến sáng tạo.
Song tất cả những điều đó dường như đang dần trở thành quá khứ.
Nếu tình hình không được cải thiện một cách tích cực, có thể cũng chỉ trong vòng 5 năm nữa, cái tên “Trung Nguyên” sẽ chỉ còn là một ví dụ ngọt ngào (và cay đắng) trong các bài giảng về quản lý thương hiệu. Và điều này là hoàn toàn có cơ sở.
Thứ nhất, trong thành công của thương hiệu “Trung Nguyên”, công tác quan hệ công chúng (PR - Public Relations) đóng vai trò quyết định. Trong những năm đầu thành lập, có rất nhiều bài viết, phóng sự... về “hiện tượng cà phê” này và hầu như 100% các bài viết đều mang nội dung tích cực. Có thể nói, chính PR đã tạo nên cơn sốt Trung Nguyên.
Như chúng ta biết, trong việc xây dựng một thương hiệu mới, sự ủng hộ của các phương tiện thông tin đại chúng có ý nghĩa cực kỳ to lớn. Trong thời đại hiện nay, số lượng quảng cáo nhiều đến mức đang làm cho quảng cáo trở thành một khái niệm gây phản cảm cho người tiêu dùng (mặc dù Việt Nam vẫn là một trong những quốc gia có mức chi phí quảng cáo tính trên đầu người thuộc loại thấp).
Ý nghĩ đầu tiên khi bạn xem một đoạn phim quảng cáo là gì? Đúng rồi, “quảng cáo ấy mà...”. Và trong bối cảnh đó, người tiêu dùng có xu hướng tin theo “công luận”. PR trở thành cầu nối trực tiếp đến lòng tin của người tiêu dùng. Và không có gì đáng ngạc nhiên khi chỉ trong một thời gian ngắn, Trung Nguyên đã chiếm được cảm tình của người tiêu dùng, và cùng với lòng tin đó là uy tín của thương hiệu, là tăng trưởng của doanh thu...
Trung Nguyên đã thực hiện một cuộc xâm nhập thị trường ngoạn mục nhất trong lịch sử xây dựng thương hiệu Việt Nam.
Song điều gì đã thu hút sự quan tâm của giới báo chí đến Trung Nguyên như vậy? Có thể liệt kê không dưới một chục lý do, từ màu đỏ bazan của vùng đất cao nguyên đến âm điệu du dương của slogan “khơi nguồn sáng tạo”, từ kinh nghiệm quản lý của Ban Giám đốc Trung Nguyên đến bí mật của kỹ thuật rang xay cafe... Song nguyên nhân trực tiếp và rõ ràng nhất dẫn đến sự quan tâm của báo chí chính là tính hiện tượng của Trung Nguyên.
Những năm đó, thị trường cà phê Việt Nam (đặc biệt là tại các tỉnh, thành phố phía Nam) hầu như là bỏ ngỏ, trong khi “uống cafe” đã không chỉ đơn thuần là nhu cầu giải khát, thậm chí không đơn thuần là thưởng thức. “Uống cà phê” có thể coi là một nét văn hóa mang đậm đà bản sắc của người Nam Bộ. Các quán cà phê là điểm hẹn thường xuyên của nhiều tầng lớp: từ sinh viên, học sinh tới cán bộ công chức, từ công nhân lao động tới giới văn nghệ sĩ...
Điều đáng nói là, trong giai đoạn đó, các quán cafe chủ yếu mang tính chất gia đình, nguồn cung cấp không rõ ràng, không mang tính hệ thống và hầu như không có chiến lược phát triển dài hạn.
Và đó chính là cơ hội của Trung Nguyên: Trung Nguyên là thương hiệu Việt Nam đầu tiên được xây dựng và quản lý một cách bài bản trên thị trường cafe Việt Nam. Trung Nguyên là thương hiệu Việt Nam đầu tiên thực hiện chiến lược nhượng quyền thương hiệu tại Việt Nam và vươn ra thế giới.
Chính hai chữ đầu tiên đó đã tạo nên cơn sốt các bài viết về Trung Nguyên. Song đó là chuyện của mấy năm trước.
Giờ đây, mối quan tâm của báo chí đối với Trung Nguyên đang ngày một nhạt đi, đơn giản bởi hai chữ “Trung Nguyên” đã trở nên quen thuộc. Khi sự quen thuộc xuất hiện, cũng là lúc tính hiện tượng không còn. Cơn sốt đã hạ nhiệt. PR chỉ có thể là que diêm làm bùng cháy, chứ không phải là hòn than để duy trì ngọn lửa thương hiệu.
Nếu như chỉ trong 6 tháng cuối năm 2003, đã có trên 30 tin, bài về Trung Nguyên trên các báo, thì trong năm 2004, con số này giảm đi gần một nửa. Tức là còn khoảng 15 bài, và hơn một nửa trong số đó là viết về Tổng giám đốc của Trung Nguyên khi ông đoạt giải Doanh nhân xuất sắc ASEAN. Chúng tôi không có con số thống kê các bài viết về Trung Nguyên trong năm 2005, song nói chung là xu hướng tiếp tục giảm (bạn có nhớ lần cuối cùng đọc bài viết về Trung Nguyên là khi nào không?).
Rõ ràng là cánh buồm thương hiệu Trung Nguyên đang rất cần luồng gió marketing mới.
Thứ hai, Trung Nguyên đang trở nên không đồng nhất. Về nhiều mặt. Có thể thấy rõ sự khác nhau về giá cả, chất lượng cafe và cả cung cách phục vụ tại các quán Trung Nguyên. Mức độ đầu tư cho bài trí không gian cũng có sự chênh lệch rất lớn.
Với 14.000 đồng bạn có thể tới một quán rộng rãi, mát mẻ, trang trí theo phong cách núi rừng, nhạc nhẹ nhàng và người phục vụ trong trang phục Tây Nguyên sẽ mang tới cho bạn một ly “số 4” (chẳng nhẽ không thể đặt được một cái tên “ngon lành” hơn?) thơm lừng.
Với 10.000 đồng, bạn vẫn có được ly “số 4” đó tại một quán nhỏ hơn, chật hơn và nhiều khói thuốc hơn. Hình ảnh Tây Nguyên ở đây được thu gọn trong một vài bài hát hoặc ảnh treo tường. Thậm chí “chỉ” với 7.000 đồng, bạn vẫn thưởng thức được ly cafe yêu thích tại một quán Trung Nguyên “bình dân”, với những chiếc ghế nhựa khác màu.
Chỉ có điều là người phục vụ hình như không vui vẻ lắm, ly cà phê hình như hơi nhạt hơn, và thường thì những cố gắng để tìm thấy nét văn hoá Tây Nguyên của bạn ở đây sẽ không mang lại kết quả. Cả ba quán trên đều nằm tại Sài Gòn!
Có hai lý do chính để giải thích sự chênh lệch trên.
Một là: Trung Nguyên đang sử dụng chiến lược khác biệt hóa về giá, nói nôm na là “khách nào giá ấy”. Mục tiêu của chiến lược này là tối đa hóa lợi nhuận. Song điều này có vẻ như không ổn lắm trong franchising. Hơn nữa, chiến lược này khá nguy hiểm đối với một thị trường quá bé như Sài Gòn.
Hai là: Đây là hậu quả của một chiến dịch franchising ồ ạt, khi chất lượng nằm ngoài tầm kiểm soát. Lý do này có vẻ logic hơn. Đơn giản là Trung Nguyên đã không thể kiểm soát được hết các đối tác thuê thương hiệu. Và điều tất yếu là các quán Trung Nguyên này “mạnh ai nấy làm”.
Ngoài sự chênh lệch trên có thể kể đến sự khác nhau giữa đồ ăn (có nhầm lẫn không nhỉ?) tại các quán này. Đa dạng và phong phú. Như trí tưởng tượng của các chủ quán. Và chất lượng đồ ăn cũng một trời một vực. Bạn hoàn toàn có thể hài lòng với một đĩa khoai tây chiên tại quán Trung Nguyên trên đường B. T. X., và chắc chắn là bạn sẽ không thể ăn nổi cũng món khoai tây chiên đó tại một quán Trung Nguyên khác ngay trung tâm quận 1, TPHCM.
Sự chênh lệch trên gây tác hại rất lớn cho quá trình định vị hình ảnh Trung Nguyên trong tâm trí khách hàng. Lý do thật đơn giản, trong một bối cảnh “nhộn nhạo” như vậy, khi nhắc đến Trung Nguyên, người ta sẽ không chỉ nghĩ đến cafe (rẻ và đắt), mà còn nghĩ đến khoai tây chiên (ngon và không ngon), đến mì Thái (ăn được và không ăn được), đến bánh mì opla (giòn và ỉu), đến bò kho (nạc và mỡ), thậm chí đến toilet (sạch và không sạch)...
Nếu không có biện pháp tích cực, hai “mầm bệnh” trên sẽ đánh gục một thương hiệu, cho dù đó là thương hiệu khoẻ mạnh như Trung Nguyên. Vấn đề chỉ là thời gian.
Vậy thì đâu là phương thuốc cho thương hiệu Trung Nguyên? Thiển nghĩ, khi đã biết được “bệnh” thì việc “kê toa - bốc thuốc” cũng không phải quá phức tạp.
Chúc cho Trung Nguyên mãi là niềm tự hào của thương hiệu Việt.
Theo TS. Đặng Vũ Thành
Báo Đầu tư
tqminh_csp
09-01-2007, 17:00
LỊCH SỬ PHÁT TRIỂN CÔNG TY
1996
Thành lập công ty
Từ 1 cơ sở chế biến cà phê nhỏ, 4 chàng sinh viên trẻ tuổi đã quyết chí thành lập công ty với ước mơ xây dựng 1 thương hiệu cà phê nổi tiếng, đưa hương vị cà phê Việt Nam lan tỏa khắp thế giới.
1998
“Mang lại nguồn cảm hứng sáng tạo mới”
Câu khẩu hiệu của Trung Nguyên đã xuất hiện trên các đường phố sang trọng của Sài Gòn. Người Sài Gòn đã ngạc nhiên trước phong cách uống cà phê mới lạ và hương vị quyến rũ của tách cà phê Trung Nguyên đến từ Ban Mê.
Sự đón nhận nhiệt tình và nhanh chóng của người tiêu dùng đã tạo nên một hiện tượng Trung Nguyên trên mảnh đất năng động và đầy cạnh tranh này.
2000
Hơn 100 quán Trung Nguyên khác đã ra đời
3/2000
Trung Nguyên đã có mặt khắp các tỉnh miền Tây Nam Bộ.
6/2000
Chi nhánh Cần Thơ được thành lập, củng cố sự phát triển của Trung Nguyên tại vùng đồng bằng châu thổ rộng lớn và phì nhiêu nhất Việt Nam.
8/2000
Trung Nguyên hiện diện tại thủ đô Hà Nội, đánh dấu sự phát triển toàn diện và vũ bão của cà phê Trung Nguyên tại Việt Nam.
2001
"Khơi nguồn sáng tạo"
Trung Nguyên có mặt ở hầu hết tất cả các tỉnh và thành phố
2002
Cửa hàng nhượng quyền Trung Nguyên đầu tiên tại nước ngoài (Nhật Bản)
9/2002
Chuyển nhượng thành công thương hiệu tại Singapore.
12/2002
Thái Lan là quốc gia thứ ba Trung Nguyên “đặt chân” đến
2003
28/3/2003 công bố sứ mạng công ty
1/2003
Trung Nguyên vươn vai sang Campuchia
Trung Nguyên đã có chi nhánh tại Hà Nội , Đà Nẵng, Cần Thơ, TP.HCM.
4/2003
Dòng sản phẩm mới “Trà Tiên” của Trung Nguyên xuất hiện trên thị trường. Chính thức mua nhà máy trà Tiến Đạt và thành lập nhà máy sản xuất trà tại Lâm Đồng.
Như vậy, Trung Nguyên đã có 4 chi nhánh, 1 nhà máy sản xuất cà phê tại Buôn Ma Thuột, 1 nhà máy sản xuất trà tại Lâm Đồng và 1 nhà máy sản xuất cà phê hoà tan tại Bình Dương.
6/2003
Liên tiếp hai cửa hàng Trung Nguyên đã xuất hiện tại Singapore
11/2003
Sản phẩm mới cà phê hoà tan G7 ra đời bằng sự kiện “Ngày hội cà phê hoà tan G7” tại Dinh Thống Nhất ngày 23/11/2003 thu hút 50.000 lượt người tham gia và ghi dấu ấn riêng bằng cuộc thử bình chọn trực tiếp sản phẩm cà phê hòa tan ưa thích nhất giữa G7 và Nescafe. Kết quả đã có 89% người chọn G7 là sản phẩm Ưa thích nhất so với 11% chọn Nescafe trong tổng số 13.000 tham gia cuộc bình chọn.
2005
Chính thức khánh thành nhà máy chế biến rang xay cà phê tại Buôn Ma Thuột và nhà máy cà phê hòa tan ở Bình Dương với công suất lớn nhất Việt Nam. Là công ty cà phê duy nhất của VN được cấp chứng nhận quốc tế EUREPGAP (Cà phê sạch và chất lượng cà phê ngon)
2006
Duy trì sự phát triển 1.000 quán cà phê tại Việt Nam và các quán cà phê tại Nhật Bản, Campuchia, Thái Lan, Singapore, Trung Quốc. Tiến hành chuẩn hóa hệ thống quán nhượng quyền chuẩn của Trung Nguyên với tiêu chí tập trung vào chiều sâu nhằm xây dựng mỗi quán cà phê Trung Nguyên là một nơi để giải quyết những vấn đề về sáng tạo và thưởng thức ly cà phê ngon nhất do chuyên gia cà phê số 1 của Việt Nam pha chế và phục vụ. Thành lập hệ thống phân phối bán lẻ hiện đại G7mart trị giá đầu tư gần 400 triệu USD.
Chính sự Sáng tạo trong cách nghĩ, cách làm cộng với một chữ tâm đầy nhiệt huyết đã làm nên sự thành công của chúng tôi. Hơn bất kỳ một tập thể, cộng đồng nào, sự Sáng Tạo chính là cốt lõi phát triển của chúng tôi. Trung Nguyên khao khát chia sẻ tính Sáng Tạo này với tất cả mọi người
tqminh_csp
09-01-2007, 17:00
Starbucks đề ra mục tiêu là sẽ có 40.000 tiệm cà phê của họ trên toàn thế giới.
Dân Mỹ càng ngày càng có khuynh hướng biến ý nghĩa hai chữ triết lý (philosophy) thành ra lối sống hay lối hành xử trong cuộc sống (lifestyle).
Nếu cần uống một tách cà phê, chọn một chữ dễ hiểu thay cho chữ rắc rối để giúp mình thư giãn thì e cũng nên làm. Triết lý ly cà phê Starbucks!
Trong số những người nửa đời đã quen hưởng thú nhâm nhi ly cà phê bên hè phố Việt Nam, nay qua nước Huê Kỳ bỗng thinh thích (chứ chưa hẳn là mê) ly cà phê Starbucks mỗi ngày... xin vui lòng tính luôn kẻ viết bài này.
Starbucks là ai mà ghê gớm thế? Về mặt hình tướng, hắn chẳng có gì ghê gớm cả. Chỉ là cái quán cà phê nhỏ nhắn, nép mình khiêm tốn bên góc của một khu thương mại mới xây. Có khi hắn thu mình gọn lỏn trong một phòng xép tại một trung tâm kinh doanh nổi tiếng lẫy lừng và lâu đời nhất của một thành phố lớn nhất nhì thế giới.
Nhiều nơi, hắn cũng chỉ là cái sạp cà phê (coffee stand) đứng nép mình khiêm tốn trong một siêu thị sang trọng hay trong một nhà sách tư nhân lớn như một thư viện trung ương mang tên Barn & Noble. Hắn là một tên khổng lồ kinh tế đang chu du khắp thiên hạ dưới dạng một gã bán buôn lãng tử bình dân, một loại siêu sao bên hè phố.
"Hắn"! Đích thị là quán cà phê Starbucks.
Đạo quân kinh tế của Starbucks hiện đang có mặt trên khắp 50 tiểu bang của Mỹ với hơn 8.600 cửa hàng nhộn nhịp suốt ngày. Tổng số Starbucks, hiện đang có khoảng 12.000 cửa hàng cà phê trên toàn thế giới với 125.000 nhân viên phục vụ và doanh thu hơn 6 tỉ đô la hàng năm.
Công ty này đề ra mục tiêu là sẽ có 40.000 tiệm cà phê của họ trên toàn thế giới. Họ dự kiến vào năm 2007 sẽ mở vào khoảng 2.400 cửa hàng mới; nghĩa là cứ thuận đà mỗi ngày sẽ có 6 tiệm cà phê Starbucks mới tà tà mọc lên đâu đó.
Khắp nơi trên đất Mỹ và tại một số thành phố lớn trên thế giới, mỗi sáng sớm, suốt bốn mùa xuân hạ thu đông, mới bảnh mắt đã có người sắp hàng trước quầy cà phê Starbucks.
Có những sáng... cũng đầy sương thu và gió lạnh - mà phải đứng cả 15 phút để đợi đến phiên mua một ly cà phê bé bỏng trong lúc ở nhà cà phê lon, cà phê gói vẫn ngoan ngoãn nằm chờ mới thấy được tinh thần xông pha cao độ của giới hâm mộ cà phê Starbucks.
Càng ngày, tôi càng khám phá ra rằng, người ta mê, bất cứ mê gì, cũng đều phải trải qua một quá trình thẩm định phức tạp. Đơn giản như trường hợp người mê cơm hến Huế. Người ta mê không phải chỉ vì con Hến Cồn thanh nhã hay vì hương vị của các loại rau nồng nàn níu gọi mà mê vì tổng hợp hương vị của quán cơm hến. Dĩ nhiên, phải tính luôn cả sự hấp dẫn của cái áo dài vá vai và cả cái nếm tỉnh queo ngon ơ của o chủ gánh cơm hến trước khi chìa tô cơm hến cho khách nữa chớ!
E cái triết lý Starbucks nó cũng na ná như thế. Mặc dầu quán cà phê Starbucks rất khiêm tốn đầu tiên của anh chàng Howard Schultz mở ra tại Seattle - lại Seattle!... tổng hành dinh của Bill Gates chủ Microsoft giàu có nhất thế giới và của William Boeing chủ công ty máy bay Boeing lớn nhất thế giới - từ 35 năm trước, nhưng gã chân quê tôi đây chỉ mới làm quen với hương vị Starbucks đâu dăm ba năm nay thôi.
Đầu tiên, tôi thích hương vị cà phê đen nóng Starbucks vì nó là trung bình cộng giữa hương vị đậm đặc của tách cà phê phin "cái nồi ngồi trên cái cốc" và hương vị nước lèo "bèo dạt hoa trôi" nhạt thếch của cà phê Folgers chế bằng máy của Huê Kỳ.
Nguyên tại thành phố Sacramento, thủ phủ tiểu bang California nơi tôi đang ở, cách đây trên 20 năm, có một nhà kinh doanh trẻ tuổi, trí thức Việt Nam. Anh đã bỏ nghề giáo sư đại học để xây dựng nên hệ thống cà phê La Bou nổi tiếng, đứng hàng đầu trong vùng với hàng loạt cửa hàng mở ra khắp vùng Bắc Cali và rất được ưa chuộng.
Nhưng cách đây chừng 5 năm, khi hệ thống cà phê Starbucks tiến vào cạnh tranh ở vùng nầy thì hệ thống La Bou dần dần trở thành bóng mờ. Cũng tương tự như thế, hệ thống cà phê Java City vang bóng một thời và gần 30 thương hiệu cà phê ở vùng nầy không cạnh tranh nổi với hệ thống Starbucks.
Một ly cà phê đen, nóng, cỡ nhỏ của La Bou, Java City hay Starbucks cũng chỉ tốn mất của tôi 1 đôla 45 xu mà thôi (so với giá trung bình của một ly cà phê sữa đá tại các tiệm ăn Việt Nam tại Mỹ là 3 đôla và một tô phở hay bún bò là 5 đôla). Nhưng sao mỗi sáng lái xe trên xa lộ đông nghẹt, tôi vẫn cố lách vào ngã rẽ có quán cà phê Starbucks xa hơn các tiệm kia tới mấy dặm đường.
Câu hỏi then chốt đặt ra ở đây là: "Những nét đặc biệt gì và những phẩm chất nào đã làm cho Starbucks trở thành một "anh hùng hè phố" tại Mỹ cũng như tại một số nước có nền kỹ nghệ và thương mại tiên tiến như hiện nay?".
Trong cuốn "bạch thư" của ông chủ lớn và cũng là người sáng lập ra cà phê Starbucks, Howard Schultz, nhan đề: Rót Cả Tâm Hồn Vào Đáy Cốc: Starbucks Đã Xây Dựng Công Ty Bán Lẻ Từng Cốc Cà Phê Như Thế Nào (Pour Your Heart into It: How Starbucks Built a Company One Cup at a Time), ông ta không dấu diếm về những bí quyết đã đưa Starbucks thành một trong những công ty kinh doanh khổng lồ của thế giới như hiện nay.
Dĩ nhiên, quá trình không đơn giản. Một sự thành công hay thất bại nào trong kinh tế và thương mại cũng đều có sự liên quan chằng chịt với vô số vấn đề. Bên cạnh các mặt tài chánh, quản lý và cạnh tranh mà bất cứ cơ sở kinh doanh lớn nhỏ nào cũng phải cần đến, có thể ở nhiều mức độ khác nhau, có 4 yếu tố mà nhiều người cho là quan trọng nhất để tạo sức bật trong sinh hoạt kinh tế là: (1) Tính quần chúng, (2) Tính sáng tạo độc đáo, (3) Năng lực quảng cáo tiếp thị và (4) Sức mạnh tổ chức nội bộ.
Theo Kristy Thurmond, một cây viết sắc sảo về lĩnh vực kinh tế và thương mãi trong Moneyline (11.8.2006) của báo Lone Star Economy ở San Antonio thì sự thành công của Starbucks chủ yếu là vì đã đạt được tính quần chúng rất cao.
Thurmond trích dẫn lời của ông chủ và đồng thời cũng là người sáng lập Starbucks, Howard Schultz, đã "cáo yết" trước quần chúng rằng: "Chúng tôi không ở trong tư thế của tầng lớp kinh doanh cà phê mà ở về phía khách hàng uống cà phê".
Nghĩa là ông ta muốn xác định rằng ông ta và 12 vạn quân Starbucks thật sự đứng về phía "quần chúng nhân dân" hay đồng nghĩa với sự làm giàu công khai trên thương trường với sự hưởng ứng nồng nhiệt và tiếp tay đắc lực của khách hàng.
Kristy Thurmond bảo vệ cho nhận định của bà bằng cách dẫn chứng những việc làm cụ thể của Starbucks qua các bài nhận định và phân tích trên Moneyline.
Thông qua mạng lưới truyền thông đại chúng và thông tin điện tử của chính Starbucks (www.starbucks.com) và các đối thủ đang ráo riết cạnh tranh; cũng như qua quan sát và kinh nghiệm tiếp cận thường xuyên của khách hàng, người ta có thể dễ dàng nhận ra 3 đặc tính trội bật của Starbucks như sau:
- Về hình thức, hầu hết mọi quán cà phê Starbucks đều xuất hiện một cách khiêm tốn và bình dân. Từ mầu sắc các bức tường đến cách thiết kế trần nhà, ghế ngồi, quầy hàng có một nét độc đáo riêng.
Khách vào uống cà phê hay sắp hàng mua cà phê Starbucks mang đi, tuy đủ mọi hạng người và mọi tầng lớp, giai cấp xã hội, nhưng hầu như mọi người đều cảm nhận được bầu không khí ấm cúng, thân hữu và không phân biệt khi bước vào bất cứ một quán cà phê Starbucks nào.
Thử bất chợt ghé một trong hàng trăm quán cà phê Starbucks vào một buổi sáng mùa Thu tại thành phố Sacramento, tiểu bang California như tôi đang làm trong phút viết những dòng này. Xa xa ngoài sân là mùa thu Cali và lá vàng đang rụng. Bên ngoài hiên, sau lớp tường kính là một bàn cà phê với những người mặc đồ lớn vừa nhâm nhi cà phê vừa thảo luận về một đồ án gì đó đang trải rộng trên bàn.
Bàn bên cạnh phía góc hành lang là một gã vô gia cư râu ria xồm xoàm vừa uống cà phê, vừa hút thuốc nhàn nhã với ba lô quần áo, mền chiếu gia sản đặt bên cạnh. Trong cửa hàng cà phê, bàn ghế bộ tròn, bộ vuông, bộ xa-lông... một bà cụ chẳng ngó ngàng gì ly cà phê (có lẽ đã nguội) trước mặt, chăm chú đan thêu. Bên cạnh, một ông cụ già vừa hớp từng ngụm cà phê, vừa nói chuyện rì rầm với bà cụ.
Bàn trong góc, cô sinh viên (?) đang lặng lẽ làm việc trên chiếc máy vi tính xách tay. Bàn bên phải mấy cô cậu trẻ vừa khuấy ly cà phê của mình vừa cười nói hồn nhiên một lát rồi yên lặng chăm chú vào công việc của mình như những người xung quanh.
Trước quầy, khách vẫn sắp hàng, đến và đi không ngớt. Dàn âm thanh trên trần vẫn liên tục phát ra điệu nhạc jazz nhẹ. Thật là một khung cảnh "văn hóa cà phê" không hợp với nếp sống tất bật của xứ nầy mà người thích quan sát nhưng nếu lại làm biếng phân tích như tôi chỉ có thể gọi là "một không gian nội tâm Starbucks!".
- Vị trí của các quán cà phê Starbucks tại những khu thương mại đồ sộ, mới xây cất tại Mỹ là một kinh nghiệm quý báu về "tính quần chúng" cho các nhà kinh doanh. Starbucks thường nằm ở một vị trí rất khiêm tốn trong toàn khu thương mại; phần lớn nằm ở vị trí của một góc nào đó.
Nhỏ nhắn, không trang trí màu mè, nhưng sự xuất hiện của Starbucks lại rất bắt mắt và nổi bật trong một khu thương mại có nhiều cửa hàng sang trọng, được kiến trúc tân kỳ và mỹ thuật.
Người ta sẽ ngạc nhiên một cách đầy thích thú và thán phục khi biết rằng, những nhà chủ thầu kinh doanh xây dựng (developer) thường gọi mời Starbucks đầu tiên trong số những cửa hàng tương lai trong khu thương mại. Thế nhưng cách chọn vị trí tại những góc rất khiêm tốn trong toàn cảnh giữa trung tâm thương mại chứng tỏ bản lĩnh cao cường của tập đoàn kinh doanh Starbucks về các mặt tâm lý, kỹ thuật, mỹ thuật và văn hóa.
- Tính quần chúng chiêu khách của Starbucks còn được thể hiện trên các sản phẩm "cà phê" dành cho phụ nữ và trẻ em không bao giờ uống cà phê. Bởi vậy, từ dân ghiền cà phê nhà nòi đến các tay uống cà phê tơ lơ mơ đều kiếm được một ly cà phê hợp với trình độ và khẩu vị thưởng thức cà phê của mình. Do đó, cà phê Starbucks tại Mỹ đang trở thành một dấu hiệu tượng trưng về sự "sành điệu" của khách thích uống cà phê và thích ngồi quán cà phê.
Nhóm đầu não của Starbucks gần đây còn đề ra tham vọng là sẽ biến quán cà phê Starbucks thành nơi gặp gỡ của tuổi trẻ. Họ hy vọng những danh từ đường phố chết người của loài ma túy như "rock", "speed", "weed", "*****" sẽ được thay bằng những danh từ quen thuộc của các loại cà phê, trà... chế biến trong các quán cà phê Starbucks trên hè phố.
- Và, nét đặc trưng nhất của Starbucks là tính nhân bản hay nói một cách nôm na hơn là tình người. Hơn một nửa trong tổng số 125 nghìn nhân viên của Starbucks làm việc bán thời gian. Nhưng chỉ cần làm việc 20 giờ mỗi tuần trở lên (toàn thời gian theo luật lao động quốc tế là 40 giờ) thì người làm cho Starbucks đã hưởng được bảo hiểm sức khỏe và quy chế an sinh, phúc lợi xã hội căn bản.
Chủ nhân Starbucks đã hãnh diện tuyên bố rằng, tiền mua bảo hiểm sức khoẻ cho nhân viên còn nhiều hơn là tiền mua cà phê từ châu Mỹ, châu AÁ, châu Phi để cung cấp cho toàn bộ hệ thống Starbucks.
Đáng lẽ tôi chấm dứt bài viết về cà phê Starbuck này ngang đây. Nhưng nhìn lên bàn viết, tôi thấy hộp cà phê Trung Nguyên do một người bạn vừa về thăm quê nhà trở qua gởi tặng. Trong dáng vẻ trầm tư phương Đông, hộp cà phê Trung Nguyên đang nói gì với tôi?
Vừa mới mấy ngày qua, trong số báo Time (Asia Edition) mới phát hành ngày 15/11/2006, phóng viên Kay Johnson tại Hà Nội có viết về hệ thống cà phê Trung Nguyên của Việt Nam mà người sáng lập là Đặng Lê Nguyên Vũ, 31 tuổi, đã phát triển đến 400 tiệm trong nước và đang có khuynh hướng mở rộng ra ngoài nước. Đây quả thật là một sự dấn thân đầy khai phóng vào lĩnh vực kinh tế thị trường toàn cầu của tuổi trẻ Việt Nam thuộc thế hệ sau chiến tranh Việt Nam đang thử thách.
Tôi chưa uống thử sản phẩm cà phê Trung Nguyên và chưa được bước chân vào một quán cà phê Trung Nguyên tại quê nhà nên chưa nghe em cà phê lên tiếng nói. Trước khi em tự giới thiệu mình bằng chính hương vị của em, có lẽ tôi muốn nói với em một đôi điều trước đã.
Quan điểm truyền thống "một vốn bốn lời" trong quan niệm thương mãi truyền thống của Trung Hoa và xứ ta đã trở thành sự mơ mộng hoang tưởng trong thời đại mới. Mỗi năm, như trong năm 2005 chẳng hạn, doanh thu của hệ thống Starbucks là 6.3 tỷ đô la Mỹ, nhưng thu nhập ròng (net income) chỉ còn lại là 494 triệu (7.8%). Nghĩa là nếu cả vốn lẫn lời thu vào được 100 đồng thì chỉ kiếm được chưa tới 8 đồng bỏ túi.
Thế mà Starbucks được xem là ngôi sao thành công rực rỡ giữa thị trường thế giới. Không ít những công ty Mỹ có tầm cỡ quốc tế bị phá sản, khai báo khánh tận (bankruptcy) và phải đóng cửa trong năm qua.
Bởi thế, quả là không đại ngôn hay cường điệu tùy hứng khi cho rằng: Thương trường cũng là chiến trường đầy bạo liệt trong lĩnh vực kinh tế. Việt Nam gia nhập WTO là trực tiếp tham gia một "mặt trận" - không phải là mặt trận của máu xương mà là chiến trường của bản lĩnh kết hợp với chất xám của con người!
Theo Lao động
vBulletin® v3.7.3, Copyright ©2000-2009, Jelsoft Enterprises Ltd.