PDA

View Full Version : Chùm chuyện về máy tính


trungcantho79
11-02-2007, 08:55
Công Dụng của PC

Một khách hàng thắc mắc :
- Máy tính sẽ giúp ít gì cho tôi ????
Người bán hàng trả lời :
- Máy tính sẽ giúp cho công việc của anh giảm còn một nửa .
- Thế thì bán cho tôi 2 cái !!
- !!???

Vi Tính Hóa Mọi Lúc Mọi Nơi

Trong bữa liên hoan chủ nhà quá chén & bắt đầu có hành động sàm sỡ với khách . Cô vợ nhìn thấy liền lấy cái chày đâp vào đầu anh chồng khiến anh ta lăn ra ngất xỉu .
- Trời ơi ! Cô làm gì thế ? - Mọi ngươi hốt hoảng kêu lên .
- Không sao đâu ... Chỉ cần reset lại là mọi việc sẽ ổn thôi - Cô vợ bình thản trả lời .

tqminh_csp
11-02-2007, 09:18
http://gallery.pcapex.com/data/501/ac.jpg

http://gallery.pcapex.com/data/501/Crazytemp.jpg

http://gallery.pcapex.com/data/501/4261heatsink.jpg

http://gallery.pcapex.com/data/501/3312myoffice.jpg

http://gallery.pcapex.com/data/501/3323Fatal_Exception.jpg

http://gallery.pcapex.com/data/501/medium/20only_keys_youll_need.jpg

Có nhiều khi gục đầu bên KeyBoard

Anh vô tình nhấn Shift viết tên em

Anh yêu em mà em chẳng Open

Mở cửa trái tim và Save anh vào đó

Cửa nhà em, mẹ đã gài Password

Anh suýt rách quần vì cố vượt FireWall

Nhớ lần đầu khi đưa em về Home

Anh kiss trộm liền xơi ngay một Tab

Anh bàng hoàng quay xe BackSpace

Ngoái nhìn em mà chẳng thể Ctrl

Anh tức giận khi thấy một thằng Alt

Cứ Insert mỗi khi mình nói chuyện

Có nhiều khi muốn thẳng tay Delete

Nhưng vì em, anh nuốt giận Cancel

Anh biết anh chỉ là Hacker nghèo

Còn hắn có @ và Esc

Em thích hắn làm lòng anh Space

Bước thẫn thờ chìm xuống vực PageDown



Trong cơn say thấy em ở trên cao

"PageUp" anh lên và "Undo" cuộc sống

Anh vui mừng thấy lòng mình "Numlock"

Em bật cười "Capslock" chứ anh

Em thầm thì Em mãi là của anh



Em vội bước ra đi quên Logoff

Chẳng một lời dù chỉ tiếng Standby

Em quên hết kỷ niệm xưa đã Add

Quẳng tình anh vào khoảng trống Recyclebin.

Anh vẫn đợi trên nền xanh Desktop

Bóng em vừa Refresh hồn anh

Từng cú Click em đi vào nỗi nhớ

Trong tim anh... Harddisk .. dần đầy

Anh ghét quá, muốn Clean đi tất cả

Nhưng phải làm sao khi .. chẳng biết Username

Hay mình sẽ một lần Full Format

Em đã change .. Password cũ còn đâu!

Anh sẽ cố một lần anh sẽ cố

Sẽ Retry cho đến lúc Error.

Nhưng em hỡi làm sao anh có thể ..

Khi Soft anh dùng... đã hết Free Trial !

Hình bóng em vẫn mãi Default ..


Trái tim anh, em select bằng mouse

Chốn hẹn hò, forum internet

Lời yêu thương truyền bằng method Get

Nhận dáng hình qua địa chỉ IP

Nếu một mai em vĩnh viễn ra đi

Anh sẽ chết giữa muôn ngàn biển search

Lời tỏ tình không dễ gì convert

Lưu ngàn đời vào biến constant

Anh nghèo khó mang dòng máu Sun

Em quyền quý với họ Microsoft

Hai dòng code không thể nào hoà hợp

Dẫu ngàn lần debug em ơi

Sao không có 1 thế giới xa xôi

Sun cũng thế mà Windows cũng thế

Hai chúng ta chẳng thể nào chia rẽ

Run suốt đời trên mỗi platform


Thư tình của dân IT

Em hãy tưởng tưởng anh như là một Process, một Process có nhiều Thread chạy đồng thời: anh học nè, anh viết code, anh cập nhật thông tin nè và anh yêu em nữa nè… Học thì có nhiều cái để học, cập nhật thông tin thì phải liên tục, chính thế mà cái Thread này chiếm rất nhiều thời gian em ạ. Lại còn viết code nữa chứ! Đó là công việc đặc thù cho nghề anh mà, nó lại là công việc chiếm nhiều thời gian nhất, phải phân tích thiết kế nè, rồi mới code, phải test nữa, nếu gặp phải Logic Error thì còn đỡ chứ lỡ như gặp phải Algorithm Error thì phải ngồi Debug điên luôn.

Nhưng em đừng vội lo, vì với Thread để yêu em anh đã phải cố gắng Set Priority lên mức cao rồi. Nghĩa là Thread này sẽ có thời gian sử dụng CPU nhiều hơn. Nhưng em biết không, anh phải đồng bộ và phân bố quyền ưu tiên hợp lý giữa các Thread chứ. Chắc em sẽ hỏi, để làm gì? Em hãy nhìn xem, hầu như các Thread đều hỗ trợ cho anh sau ngày làm việc rồi anh kiếm tiền. Hi hi! Chả phải anh đang lo cho tương lai chúng ta sao? Chẳng phải anh đang yêu em còn gì? Thế đấy, đồng thời anh có thêm Thread để yêu em với Priority ở mức cao, tất nhiên không thể để cho Thread nào chiếm được quyền sử dụng toàn bộ thời gian CPU được bởi sẽ gây ra Deadlock. Lúc đó thì Operating System sẽ Kill Process chữa Thread gây nên Deadlock. Nếu Process bị Kill rồi thì các Thread bên trong nó đều ngủm theo và thế là Thread anh yêu em và Set Priority rất cao nhưng phải cẩn thận để tránh xảy ra Deadlock chứ, để từ đó mà chúng ta cứ mãi tồn tại và yêu nhau cho đến khi ở một nơi nào đó vào thời điểm nào đó PostQuitMessage xuất hiện, lúc đó anh sẽ “rước nàng về dinh”. Thiệt đó, là chết liền!!!

Tới đây anh biết chắc em vẫn chưa hài lòng, thế nào em cũng làm nũng và bảo rằng như thế chưa đủ để chứng minh anh yêu em. Lúc nào em cũng nói rằng anh chỉ yêu cái máy tính mà thôi. Hôm nay anh sẽ chứng minh một cách khoa học rằng anh rất yêu em, không gì làm thay đổi được và không thể thông minh hơn con người vì nó không biết nói xạo. Vậy hôm nay anh sẽ dùng máy tính để chứng minh tình yêu của anh cho em thấy nhé.

Giả sử anh có 1 biến như sau:

Static const bool AnhYeuEm = true;

Và bây giờ thử những điều nghi ngờ của em nhé:

if ((anhmaiyeumaytinh = = true || (anhgapnguoicongaikhacdephonem = = true) || (vanhieucaikhacnua))
{
AnhYeuEm = false;
}

Hay em có lặp đến 1.111.111.111 con chó đốm đi chăng nữa các cái “nếu” của em:

for (int i = 0; i < 1.111.111.111; i++)
{
AnhYeuEm = false;
}

Nhấn F7 và chờ kết quả. Đấy, máy tính báo lỗi ngay:

Error C2166: I-value specifies const object.

Nếu anh có lỡ dành quá nhiều thời gian cho máy tính khiến em ghen tị thì cũng xin em hiểu cho vì anh đã lỡ “trao thân gửi phận” cho cái ngành TIN mới HỌC này rồi, cũng như em nói em trót dại yêu gã cù lần như anh vậy mà. Em phải hiểu là cái máy tính sao bằng em được. Khi vui mừng vì vừa giải quyết xong một vấn đề hóc búa nào đó, bất quá anh cũng chỉ ôm và hôn một cái máy tính vô tri vô giác thôi mà. Làm sao nó có được ánh mắt trìu mến và xinh đẹp như của em, đâu có được đôi má ửng hồng, giọng nói ngọt ngào hay bờ môi êm dịu như em. Tóm lại, em là “số một” của anh. Đừng giận anh nữa nhé!!!

Sưu tầm

tqminh_csp
11-02-2007, 09:19
có 2 bà vợ của 2 chuyên gia tin học (sợ vợ) nói với chuyện với nhau thế này:
bà thứ nhất nói: Ông chồng nhà tôi khi nào tôi bực nên thì ông ta chỉ giám kêu lên: F1.....F1 (help....help).
bà thứ hai thì nói: Còn lão nhà tôi khi tôi giận thì chỉ biết kêu: Alt + Ctrl + Delete.
thế mới kì cục chứ.

Bác nào có thể thêm vào sau nữa không>?

tqminh_csp
11-02-2007, 09:21
Tôi có biết một vài câu nói của các ông chồng làm tin học nữa:
- Khi vợ tỏ ra không biết điều, ông ta bảo: Này, cẩn thận không Alt+Tab bây giờ thì đừng hối hận!
- Khi vợ nói (chưa đến mức) nhiều, ông ta nhẹ nhàng bảo: Pause!



Chồng của tôi củng dể lắm ,khi cần ông ta có thể Hibernate ngay trên bàn .
Còn chông tôi thì khi có lỗi gì đề nói Esc nhé .

tqminh_csp
11-02-2007, 09:28
http://69.93.111.150/albino_flash17/winnoise(www.albinoblacksheep.com).swf

trungcantho79
11-02-2007, 09:44
Lập trình viên đăng ký kết hôn

Anh chàng chuyên viên phần mềm tay đang dán mắt vào màn hình. Cô vợ sắp cưới bảo:

- Đã đến lúc mình phải đi đăng ký thôi anh ạ.

- Làm sao phải đăng ký? Anh bẻ khóa sắp xong rồi.

******

Một người nhận được e-mail từ một anh bạn là lập trình viên:

"Báo với cậu một tin vui : Sau hai năm chạy thử phiên bản demo GirlFriend 1.0 rất ổn định, mình đã quyết định nâng cấp thành bản chính thức WIFE 1.1. Nhớ đến dự đám cưới của mình nhé".

auduongphong
22-03-2007, 13:09
"Bắt" chuột... máy tính

Một khách hàng gọi điện tới trung tâm kỹ thuật máy tính: Làm thế nào để xem mọi thứ trong máy tính?

- Ông hãy nhấn chuột vào hình ảnh ổ đĩa - nhân viên trả lời.

- Chẳng được gì cả. Tôi đã nói rồi, tôi làm thế rồi mà.

- OK. Làm lại xem sao. Con chuột có di chuyển không?

- Có, nó vẫn di chuyển được.

- Trên màn hình được chứ?

- Được.

- Giờ hãy nhấn nó hai lần vào hình ổ đĩa.

Hai âm thanh phát ra. Khách hàng vẫn chưa hài lòng: Chẳng thấy gì cả.

- Chúa ơi, nhấn đôi chuột vào màn hình cơ mà. Mà chuột bên trái đấy nhé.

- Trời. Nhưng tôi mới bắt được một con thôi.

Con gái kiểu... Internet

1. Con gái kiểu Internet: Rất khó truy cập, nhưng khi truy cập rồi thì khó mà Logout.

2. Con gái kiểu Server: Thường rất bận, nhất là những khi cần.

3. Con gái kiểu Windows: Chẳng biết làm gì cho ra hồn nhưng nam giới không thể sống thiếu họ.

4. Con gái kiểu Screensave: Chỉ nên trò chuyện trong giây lát.

5. Con gái kiểu RAM: Chỉ cần bạn rời khỏi họ là họ quên bạn ngay.

6. Con gái kiểu ổ cứng: Nhớ rất dai nhưng khi hỏng thì khó mà cứu.

7. Con gái kiểu user: Động đến cái gì là hỏng cái đó.

8. Con gái kiểu CD-ROM: Quảng cáo tốc độ 52x nhưng thực chất chỉ chạy được ở tốc độ 24x...

Chuyện thời đại thông tin

Câu chuyện sau đây được ghi lại nguyên xi từ phòng hỗ trợ khách hàng của hãng WordPerfect. Nhân vật chính đã bị đuổi việc nhưng đang kiện hãng theo điều khoản "Chấm dứt hợp đồng không có lý do".

- Đây là phòng chăm sóc khách hàng hãng WordPerfect! Tôi có thể giúp gì được cho ngài?

- Vâng, tôi gặp rắc rối với phần mềm WordPerfect. Tôi đang gõ thì đột nhiên tất cả chữ nghĩa biến mất.

- Biến mất? Thế màn hình của ông bây giờ nom ra sao?

- Chẳng có gì cả! Trống trơn! Nó không hiển thị bất cứ chữ nào khi tôi gõ.

- Ông vẫn còn ở trong chương trình WordPerfect hay thoát ra ngoài rồi?

- Làm sao biết được cơ chứ!

- Ông có nhìn thấy dấu nhắc C: trên màn hình không?

- Dấu nhắc C: là cái gì vậy?

- Thôi, bỏ qua! Ông có thể di chuyển con trỏ quanh màn hình không?

- Không có con trỏ nào hết. Tôi chẳng bảo cậu rồi là gì đấy, máy không nhận bất cứ lệnh nào cả.

- Thế monitor của ông có đèn báo nguồn không?

- Monitor là gì cơ?

- Hừm! Nó là một thiết bị có màn hình, trông giống cái máy thu hình. Nó có cái đèn nhỏ để báo đang ở chế độ hoạt động không.

- Tôi không biết!

- Thế thì, nhìn vào đằng sau monitor và tìm dây cấp nguồn của nó. Ông nhìn thấy chưa?

- Thấy rồi!

- Tốt! Hãy lần theo sợi dây điện đến phích cắm. Nó có nằm trong ổ điện không đấy?

- Có!

- Ngài lưu ý cho, sau monitor có tới 2 sợi cáp chứ không phải chỉ có một đâu nhé!

- Không! Làm gì có!

- Nhất định là phải có chứ. Ngài xem lại coi.

- À, tôi thấy rồi!

- Một cáp là cáp điện đã kiểm tra rồi. Ngài hãy lần theo cáp còn lại xem nó có cắm chặt vào CPU không.

- Tôi không với tới được.

- Thế thì ngài quan sát kỹ xem giắc cắm đã ổn chưa.

- Không nhìn thấy gì cả.

- Thử quỳ xuống và cúi người hết cỡ về phía trước xem!

- Không phải tại góc nhìn. Tôi không nhìn thấy gì vì ở đây tối quá.

- Tối?

- Phải! Đèn văn phòng tắt hết rồi và nguồn sáng duy nhất bây giờ là ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ.

- Thế thì bật đèn lên!

- Không được!

- Tại sao không?

- Mất điện rồi!

- Mất điện? À, thế là mọi chuyện giải quyết xong. Ông còn giữ hộp xốp, bản hướng dẫn và các thứ để đóng gói chiếc máy không?

- Còn! Để làm gì vậy?

- Ông hãy rút giắc cắm, đóng gói chiếc máy lại đúng như lúc mua nó rồi mang tới nơi đã bán máy cho ông.

- Tệ thế sao?

- Vâng, tôi e là như vậy.

- Được rồi, thế tôi sẽ nói gì với cửa hàng?

- Hãy bảo họ rằng ông ngu ngốc tới mức không xài nổi máy tính.