smalllove
22-11-2005, 01:07
Không phải bây giờ tôi mới nhớ Cần Thơ
Bến Ninh Kiều hôm nào tôi đưa em đến đấy
Có vầng trăng ngời bên cù lao như một bàn tay vẫy
Gọi triều lên dào dạt cả đêm xanh
Tâm hồn tôi tắm trong gió mát lành
Nghe hạnh phúc trào dâng trong tận cùng máu thịt
Bao thân thiết trong lòng sao nói hết
Nhớ tiếng ai hò đêm Bình Thủy bâng khuâng
Trái xoài La San, trái xoài La San
Dẫu hãy còn xanh bát canh chua đã ngọt
Trưa Trà Nóc nắng vàng như ai rót
Con tàu neo trên sóng lắc lư say
Chuyến xe đò Long Xuyên cuốn những sợi rơm bay
Sợi rơm vàng ngẩn ngơ như níu lại
Bữa cơm mùa đầy vun tay em bới
Khói tỏa thơm lừng như chẳng để anh đi
Dù buổi chia tay em không nói điều chi
Anh vẫn thấy trong mắt nhìn lặng lẽ
Có một khoảng trời thẳm sâu đến thế
Săng Trắng ơi thương nhớ suốt một đời.
Không phải bây giờ tôi mới nhớ Cần Thơ
Đại lộ Hòa Bình đỏ tươi màu điệp
Đỏ rực rỡ như bài ca chúng mình đang viết tiếp
Bằng đỏ rực trái tim, bằng xanh biếc tâm hồn
Những năm tháng yêu thương có rất nhiều kỷ niệm
Cái rễ sao già cũng thân tình lưu luyến
Tiếng dế gáy đêm hè cũng ngây ngất say sưa
Cho đến một cơn giông, một buổi chiều mưa
Cũng hóa thành những câu thơ ngọt lịm
Đưa chúng mình đi suốt dọc chiều sắc tím
Tấm lòng anh sưởi tóc ướt cho em.
Thành phố mình có rất nhiều hoa sen
Những đóa sen thanh thao thơm dìu dịu
Để đêm Cái Răng lòng thêm bận bịu
Nhìn vọng những con đò xuôi nước chở đầy trăng
Đò về đâu, đò có thấu cho chăng
Thành phố của tình yêu dịu dàng biết mấy
Trong thương nhớ bao giờ tôi cũng thấy
Những dòng thơ dào dạt- Cần Thơ!....
Bến Ninh Kiều hôm nào tôi đưa em đến đấy
Có vầng trăng ngời bên cù lao như một bàn tay vẫy
Gọi triều lên dào dạt cả đêm xanh
Tâm hồn tôi tắm trong gió mát lành
Nghe hạnh phúc trào dâng trong tận cùng máu thịt
Bao thân thiết trong lòng sao nói hết
Nhớ tiếng ai hò đêm Bình Thủy bâng khuâng
Trái xoài La San, trái xoài La San
Dẫu hãy còn xanh bát canh chua đã ngọt
Trưa Trà Nóc nắng vàng như ai rót
Con tàu neo trên sóng lắc lư say
Chuyến xe đò Long Xuyên cuốn những sợi rơm bay
Sợi rơm vàng ngẩn ngơ như níu lại
Bữa cơm mùa đầy vun tay em bới
Khói tỏa thơm lừng như chẳng để anh đi
Dù buổi chia tay em không nói điều chi
Anh vẫn thấy trong mắt nhìn lặng lẽ
Có một khoảng trời thẳm sâu đến thế
Săng Trắng ơi thương nhớ suốt một đời.
Không phải bây giờ tôi mới nhớ Cần Thơ
Đại lộ Hòa Bình đỏ tươi màu điệp
Đỏ rực rỡ như bài ca chúng mình đang viết tiếp
Bằng đỏ rực trái tim, bằng xanh biếc tâm hồn
Những năm tháng yêu thương có rất nhiều kỷ niệm
Cái rễ sao già cũng thân tình lưu luyến
Tiếng dế gáy đêm hè cũng ngây ngất say sưa
Cho đến một cơn giông, một buổi chiều mưa
Cũng hóa thành những câu thơ ngọt lịm
Đưa chúng mình đi suốt dọc chiều sắc tím
Tấm lòng anh sưởi tóc ướt cho em.
Thành phố mình có rất nhiều hoa sen
Những đóa sen thanh thao thơm dìu dịu
Để đêm Cái Răng lòng thêm bận bịu
Nhìn vọng những con đò xuôi nước chở đầy trăng
Đò về đâu, đò có thấu cho chăng
Thành phố của tình yêu dịu dàng biết mấy
Trong thương nhớ bao giờ tôi cũng thấy
Những dòng thơ dào dạt- Cần Thơ!....