trongduong1970
17-05-2007, 20:55
Bài 1: Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Không có nghĩa cứ mỗi lần sóng vỗ,
Là nồng nàn hôn cát đâu em.
Vâng, em hiểu, ngoài xa khơi trăm gió,
Đưa sóng về rồi đẩy sóng xa thêm.
* * *
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm,
Khắc khoải bởi hải đăng còn thao thức,
Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu.
* * *
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau,
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc,
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc,
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm.
* * *
Hoàng hôn ơi sao mắt bờ quầng thâm,
xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu lưu mãi để hàng dương khô nắng,
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu.
* * *
Đại dương xa gió rủ rỉ rất nhiều,
Sao lấp lánh từ ban chiều chờ đợi,
Không có nghĩa cứ mỗi lần sóng nói,
"Yêu rất nhiều" là cho cả bờ đâu.
(ST)
Bài 2: Bất chợt
Em bất chợt thấy mình trên trảng cát
Bất chợt yêu, bất chợt lạ lùng
Em bất chợt hóa thân thành người khác
Bất chợt thấy anh rồi, bất chợt hóa mông lung
* * *
Em bất chợt như ngôi sao vô cớ
Cháy đời anh vệt sáng cuối cùng
Em bất chợt dâng mình như là cỏ,
Bất chợt oà, hóa biển mênh mông...
(ST)
Không có nghĩa cứ mỗi lần sóng vỗ,
Là nồng nàn hôn cát đâu em.
Vâng, em hiểu, ngoài xa khơi trăm gió,
Đưa sóng về rồi đẩy sóng xa thêm.
* * *
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm,
Khắc khoải bởi hải đăng còn thao thức,
Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu.
* * *
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau,
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc,
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc,
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm.
* * *
Hoàng hôn ơi sao mắt bờ quầng thâm,
xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu lưu mãi để hàng dương khô nắng,
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu.
* * *
Đại dương xa gió rủ rỉ rất nhiều,
Sao lấp lánh từ ban chiều chờ đợi,
Không có nghĩa cứ mỗi lần sóng nói,
"Yêu rất nhiều" là cho cả bờ đâu.
(ST)
Bài 2: Bất chợt
Em bất chợt thấy mình trên trảng cát
Bất chợt yêu, bất chợt lạ lùng
Em bất chợt hóa thân thành người khác
Bất chợt thấy anh rồi, bất chợt hóa mông lung
* * *
Em bất chợt như ngôi sao vô cớ
Cháy đời anh vệt sáng cuối cùng
Em bất chợt dâng mình như là cỏ,
Bất chợt oà, hóa biển mênh mông...
(ST)