PDA

View Full Version : Tình yêu của tôi....


white_rose
21-06-2007, 10:45
Tôi nhận ở anh một tình yêu

Anh trao tôi trong buổi chiều hối hả

Nhưng với tôi đó là tất cả

Tất cả những gì cao đẹp thâm sâu

Tôi ấp ôm nâng giữ mối tình đầu

Kỷ niệm đẹp tôi cùng anh sánh bước

Hòai bão dịu kỳ cùng anh đến tương lai

Sự thật là tôi đxa chọn sai

Bởi tim anh sao nhiều ngăn quá

Lại còn tại khối nhịp tim của đâ

Bao cô nàng đau khổ vì anh

Với mọi người anh tỏa sáng long lanh

Còn tôi đó sao hoàn toàn bé nhỏ

Cuộc đời tôi có khác gì hoa cỏ

Nó ven đường tô đẹp gót chân anh

Tự nhủ lòng tình cảm quá mong manh

Hãy cố gắng và thoát ra vực thẳm

Nhưng tình yêu càng sâu càng thảm

Yêu anh rồi đành chấp nhận khổ đau ....

white_rose
21-06-2007, 10:48
Mưa rơi gối lạnh cay sống mũi

Lệ tràn chăn mõng kẻ cô dơn

Hôm qua thấy ai kia xuống phố

Cầm tay một người không phải ta

Dằn lòng ta hỏi lòng có phải

Người phụ ta rồi có phải không?

Sao thế hôm nay trời nổi giông

Ta buồn, người không chút bận lòng

Ta khóc, người không lời han hỏi

Người phụ ta rồi có phải không?

Ngày qua ngày lại, trời cuối đông

Không mưa nhưng gió đến se lòng

Nhành mai thi thoảng đung đưa nhẹ

Xuân sắp đếrn rồi mai nỡ hoa

Hôm nay người cùng ai đi xa

Vô tâm đâu nhớ về ta nữa

Người phụ ta rồi có phải không?

Bài toán tình yêu người giải xong

Cho ta con số thừa vô nghĩa

Người phụ ta rồi có phải không?.....

white_rose
21-06-2007, 10:49
Phép cộng của tình yêu
Là khi em hờn dỗi.
Phép chia của tình yêu
Khi một lần nông nổi.
Bên nhau tròn trăm tuổi
Ta vẫn thèm số dư
Thời gian dù tiếp nối.
Tình yêu không phép trừ
Gian khổ hay cách trở
Thương nhau thêm bội phần
Và với em khi đó
Tình yêu là phép nhân

white_rose
21-06-2007, 10:52
Có một điều em chưa nói với anh
Em chẳng yêu anh đâu chàng ngốc
Thế mà lại nhớ mỗi khi xa cách
Rồi giận hờn khi anh bỗng bặt tăm?

Có một điều em đã nhủ nhiều lần
Sẽ chẳng thèm viết thư hay nói chuyện
Mặc kệ anh với rất nhiều thắc thỏm
Ai bảo anh…

Có một điều em đã hứa với bản thân
Phải mạnh mẽ để không cần ai hết
Nhưng sao trái tim mềm đến thế
Cứ muốn một người ở cạnh bên.

Ôi anh “con gà vô tâm”
Anh của em mà nhiều khi xa lạ
Chỉ một điều mà em không nói được
Ngày nối ngày - điều chưa nói nhiều hơn

tyeut
21-06-2007, 16:30
hichic wr làm thơ hay thật đấy thank nha

white_rose
22-06-2007, 17:55
có gì đâu mà thank wr hả tyeut??? wr viết tâm sự của mình đấy chứ??? hjx

nhoc_an
23-06-2007, 08:13
đây là tâm sự của wr đó ha?
xí xí, cho nhóc thắc mắc một xí ha.
"con gà vô tâm" là ai vậy?

white_rose
23-06-2007, 10:14
ét... ò... "gà vô tâm" là boyfriend của wr á mòa...
hix... buồn wóa... "gà" cũng là "gà"... chẳng bao giờ thay đổi...

white_rose
24-06-2007, 16:57
Nguyện từ nay tôi sẽ quên người.
Quên như thuở chưa bao giờ được nhớ.
Quên như thuở ban đầu bở ngỡ.
Chân ngập ngừng chưa dám bước vào yêu.

Và tôi sẽ quên, quên hết những khoảng trời.
Khoảng mơ mộng tôi cùng ai song bước.
Gió nhè nhẹ và lao xao lá đổ.
Thoáng cuối đường phản phất ngọc lan rơi.

white_rose
24-06-2007, 17:01
Tôi với người chưa từng mang quan hệ
Có chăng là, sợi "ái" trói nghiệt oan
Để riêng tôi hoài vọng mãi cưu mang
Niềm mê luyến chẳng bao giờ thành thực

Tôi biết mình đang xông vào cấm vực
Nhưng tim yêu khờ khạo lắm người ơi
Nó không biết hố thẳm ấy chơi vơi
Nên nhào xuống, rớt rơi vào hoang ngục

Ở nơi đây, con tim trào cảm xúc
Lai láng tình, tình ái biếu người thôi
Ở trong tim nguồn máu vẫn đang trôi
Giòng mạch nóng trong tôi người ngự trị

Người là máu, là tim, là ý vị
Là nồng nàn từ nhịp ái làn hơi
Là linh hồn, là tâm nảo đang bơi
Trong thần trí, nơi đâu người cũng có

Người là mây, là trăng và là gió
Là tinh cầu là hương ý vần thơ
Người là sông là biển rộng vô bờ
Là sự sống, nguồn vui và hơi thở

Nhụy hoa yêu của tôi vừa chớm nở
Đón người vào ngự trị ở bên trong
Chỉ người thôi, tôi ngày nhớ đêm mong
Tôi trao hết những gì tôi trân quý

Dẫu biết rằng tình yêu không hoàn mỹ
Sẽ mang sầu rắc rãi suốt đời tôi
Những giọt buồn rơi rụng xuống bờ môi
Và tâm khảm sẽ lạnh hoài năm tháng

Con tim ngoan bây chừ trong ngục khám
Sợi ái tình mê luyến đọa đày tim
Tôi đớn đau, lúc trời phủ màn đêm
Khi ngày đến nhịp tim dường như nhói

Tôi với người giây oan này đã trói
Chỉ một đầu, rối rém xiết thương đau
Còn đầu kia, người thong thả biết bao
Người chẳng thấu tình tôi trao nồng thắm

Con tim khờ rớt rơi vào hố thẳm
Kiếp đọa đày tình ái đã vương mang
Dẫu xót xa mê đắm có bẽ bàng
Đành cam chịu, muộn phiền tôi nhận hết.

white_rose
24-06-2007, 17:05
Anh bước chân đi chẳng buồn ngoảnh lại,
Xem trái tim em tan nát thế nào.
Cuộc tình mình chỉ là giấc chiêm bao,
Anh đã tĩnh, em vẫn hoài mê ngủ

Tình Yêu! Ôi thế nào cho đủ
Yêu chỉ một giây, đau đến cả đời
Tình Yêu ... nào đâu phải cuộc chơi
Để mà tính hơn thua được mất

Trái tim em trao anh rất thật
Vì em đang nghe mặn đắng bờ môi
Duyên nợ chẳng thành đành chịu thế thôi
Chứ làm sao nói tình yêu đã mất

Những cảm giác trao nhau lẽ nào không thật
Chẳng biết anh sao chứ em thật vô cùng
Thật từ lúc nhìn anh thoáng mông lung
Thật cho đến lúc xác thân quyện lại
Thật từ những môi hôn ngây dại
Thật cho đến khi thân xác rã rời

Anh đã tĩnh rồi .... rời bỏ cuộc chơi
Em có lẽ muôn đời còn mê ngủ
Tình Yêu! Ôi thế nào cho đủ ..................

white_rose
24-06-2007, 17:15
Em mơ ước gặp lại anh lần nữa
Dù chỉ là... trong chốc lát mà thôi
Dĩ vãng đó vẫn còn trong nỗi nhớ
Mùa đông xưa ai cất bước vội vàng

Em càng nhớ... anh càng quên rất vội
Em càng yêu... anh lại quá hững hờ
Em nóng bỏng trong tình anh nguội lạnh
Giọt nào buồn hơn ánh nến đêm đông

Đêm từng đêm chỉ còn em khắc khoải
Lòng chập chùng giữa nỗi nhớ và quên
Thương anh quá nên thôi đành im lặng
Nhớ thật nhiều em càng thấy xót xa...

white_rose
24-06-2007, 17:18
Anh phụ em rồi, yêu dấu ơi,
Ngày xưa anh hứa chỉ em thôi,
Ngoài em anh chẳng yêu ai nữa
Dù phải cô đơn suốt cả đời .

Anh phụ em rồi, yêu dấu ơi
Ngày xưa anh hứa chẳng thay lời
Không em, đời sẽ thành vô nghĩa
Anh sống không bằng cái xác thôi.

Anh phụ em rồi, yêu dấu ơi
Tình em như thể áng mây trời
Bay đi, đi mãi không về nữa
Để lại nơi đây những ngậm ngùi .

Anh phụ em rồi, yêu dấu ơi ,
Xa nhau, ta đã thật xa rồi
Bóng chim, tăm cá, tìm vô vọng
Đêm vắng canh tàn, lệ đắng môi

Anh phụ em rồi, yêu dấu ơi
Xin em đừng trách, mộng tan rồi
Mười hai năm lẻ, vầng khăn trắng
Gối lệ từng đêm vẫn xụt xìu .

Anh phụ em rồi, yêu dấu ơi!
Tình em anh tặng hết ai rồi
Kỷ niệm năm xưa thành dĩ vãng
Chôn vùi theo với tháng ngày trôi.

Anh phụ em rồi, yêu dấu ơi!
Vần thơ anh viết để thay lời
Xin em tha thứ người tình cũ
Đổi dạ, thay lòng bạc trắng vôi

white_rose
28-06-2007, 13:43
Em viết tên anh lên trang giấy trắng
Sợ lâu ngày mưa nắng nhạt phai.
Em viết tên anh lên bức tường dài,
Sợ tường đổ nát tên anh biến mất.
Vì thế nên em mới tìm chổ cất,
Cất tên anh vào tận đáy con tim...

Hàn Huyết Nhân
28-06-2007, 14:08
Những ảo ảnh tôi không màng theo đuổi
Đã theo nhau chết lặng dưới gối nằm
Đêm trở giấc thần mộng về hỏi tội
Tình ... Thưa rằng đã hoá đá trăm năm

Những viên đá không biết đời vạn ngã
Miệt mài lăn quanh quẩn dốc muộn sầu
Tôi gởi hồn lên chín tầng mây rã
Theo mưa buồn rớt xuống nẻo vực sâu

Tình đã vùi trong tháng ngày vật vả
Bụi thời gian điểm bạc phiến tim ngà
Tim bây giờ không chừng tim hoá đá
Như hồn tôi ngã gục trước khi già

peterben
29-06-2007, 01:43
Có gì đâu! một tình yêu bỏ ngỏ
Rớt bên thềm,ngàn bước nhỏ buồn tênh
Trắng sao đêm biển đời mênh mông quá
Biết tìm đâu một nửa vì sao xa

Có gì đâu! em ơi tình ta đã
Quá xa rồi! có phải vậy không em?
Ngày xưa ấy sao giờ sao xa quá
Tìm mỏi mòn mà chẳng thấy ngày xưa

Có gì đâu! không có gì đâu em
Em cứ đi,đừng bao giờ ngoảnh lại
Anh chẳng còn nước mắt để tiễn đưa
Ngày xưa ấy,anh thương ngày xưa lắm

Có gì đâu! tuy vẫn mãi còn vương
Nhưng chào nhé,duyên ta đành thương nhớ
Mai xa rồi,em đừng buồn em nhé
Một lời cuối...anh xin từ biệt em...

white_rose
29-06-2007, 11:54
Cứ giả vờ hờ hững với người dưng,
Tưởng vô tư vậy mà đâu có phải.
Một ngày kia khi biết mình khờ dại
Thì người dưng cũng đã bỏ đi rồi.
Còn một mình ai tiếc mãi không thôi,
Kiêu hãnh chi để bây giờ hối tiếc???
Người dưng giờ như chim trời biềng biệt,
Những vui buồn dần khuất nẻo thời gian
Chiếc lá ngày xanh nay đã úa vàng,
Ta bước chân qua một thời tươi đẹp
Thương nhớ lắm người dưng ơi có biết
Ta làm thơ dệt mộng ước cho đời
Kỉ niệm nào như chiếc lá vàng rơi
Dường như có một dòng sông đã chết
Nên nỗi niềm chẳng thể thả trôi đi...

Hàn Huyết Nhân
29-06-2007, 16:14
Bước cúi mặt mịt mù sương khói
Qua bao mùa lá đổi vàng xơ
Nhạt mờ cả bức tranh thơ
Năm xưa ta vẽ ước mơ tặng người

Sầu tan vỡ rụng rơi ngập lối
Sỏi nghiêng giày lặn lội mưa giông
Dang tay ôm ngọn bão bùng
Vào trong kí ức mịt mùng chông chênh

Có những lúc lênh đênh biển nhớ
Giữa cuộc đời cứ ngỡ hư không
Cợt đùa với ngọn gió đông
Làm con tim nhỏ lạnh lùng tái tê