Gửi: Mít Phượng,
Mít là người rất chi là sợ MA. Bữa đó có việc về khuya phải đi qua một nghĩa địa hoang vắng. Đến đầu nghĩa địa, khi mà phía trước "những hồn ma khệnh khạng dắt nhau đi", thì Mít sợ quá, chân tay bủn rủn không dám bước. Thời may, có một người đàn ông xuất hiện, có bạn đồng hành, cả hai cùng chầm chậm đạp xe đi. Vào đến giữa nghĩa địa, để bớt sợ, Mít hỏi...làm quen:
- Rất may được gặp anh, qua đây em sợ ma muốn chết!
Người đàn ông, ân nhân của Mít quay phắt lại:
- Anh hiểu, hồi còn...sống anh cũng sợ ma như em (và nở một nụ cười với cái lưỡi xanh lè, dài gần 1 mét)
(Chuyện này Nhorung có mượn ý 1 chuyện vui tương tự, ko phải tự sáng tác)